Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Chương 11

❊ ❊ ❊

Trụ sở chính là một tòa nhà được xây bằng khối đá granit, chiếm trọn một diện tích lớn trên đường Bryan. Đó là tòa nhà mười tầng trông dơ bẩn và ảm đạm gồm có Tòa án tối cao, Văn phòng ủy viên công tố quận, phân khu phía nam là sở cảnh sát San Francisco, và một nhà tù ở tầng trên cùng.

Văn phòng bác sỹ pháp y nằm ở tòa nhà kề bên, nhưng bạn có thể đến đó bằng lối sau của tầng trệt Trụ sở chính. Tôi đẩy cánh cửa kính bằng khung thép ở cuối hành lang, bước ra sau lưng tòa nhà, rồi bước xuống lối đi có mái che giữa hai tòa nhà dẫn đến nhà xác.

Tôi mở cánh cửa đưa tới dãy phòng giữ xác và lập tức gần như đóng băng trong bầu không khí lạnh giá. Tôi bước vào nơi này như thể mình là chủ của nó vậy, một thói quen được khuyến khích bởi tôi có một cô bạn thân thiết nhất, Claire, làm sếp ở đây.

Nhưng dĩ nhiên là không phải Claire đang đứng trên chiếc thang chụp hình một phụ nữ đã chết, được đặt nằm trên bàn. Sếp phó, một người đàn ông da trắng khoảng bốn mươi lăm hay bốn mươi tám tuổi tóc muối tiêu, đeo kính gọng sừng, đang thay thế Claire làm việc đó.

“Bác sĩ G”, tôi gọi, bước hẳn vào phòng giữ xác.

“Cẩn thận nhìn chỗ cô đang bước đến kìa, trung úy”.

Bác sĩ Humphrey Germaniuk đã phụ trách phòng pháp y được khoảng sáu tiếng, và sắp xếp giấy tờ của mình theo hàng ngay ngắn trên tường. Tôi dùng mũi giày của mình, xếp một tập hồ sơ mà tôi vô tình đá phải, vào đúng hàng lối của nó.

Tôi biết Germaniuk là một người cầu toàn, thích đùa giỡn và là một người cung cấp chứng cứ tuyệt vời trong các vụ án. Thật ra, anh ta đủ điều kiện trở thành sếp của phòng pháp y như Claire, và một vài người nói rằng nếu như Claire không làm việc này nữa thì tiến sĩ G sẽ là ứng cử viên sáng giá thay thế cho cô ấy.

“Việc tiến hành với Andrea Canello thế nào rồi?”, tôi hỏi, đứng gần cái xác đang nằm trên bàn. “Bệnh nhân” của tiến sĩ G nằm sấp, trần truồng, vết thương từ phát súng nằm ngay giữa ngực cô ấy.

Tôi ghé sát vào để nhìn cho rõ hơn, tiến sĩ Germaniuk bước vào giữa tôi và cái xác.

“Không được xâm phạm nhé, trung úy. Đây không phải là phạm vi của cảnh sát”. Anh ta phiếm chuyện - nhưng tôi nhận thấy anh ta không đùa. “Tôi đã khám nghiệm một kẻ tình nghi lạm dụng tình dục trẻ em, một nạn nhân của một vụ tai nạn thương tâm và một phụ nữ với cái đầu bị nứt ra do cú đập bằng chiếc bàn ủi hơi nước. Những nạn nhân trên phà sẽ làm cho cả ngày hôm nay khủng khiếp không kém, và tôi chỉ mới bắt đầu thôi. Nếu cô muốn hỏi bất cứ điều gì thì hỏi ngay bây giờ đi. Nếu không thì để lại số điện thoại di động trên bàn, khi nào xong tôi sẽ gọi”.

Rồi anh ta quay lưng lại phía tôi và bắt đầu đo đạc vết thương từ phát súng trên ngực Andrea Canello.

Tôi bước ra, đầu bừng bừng cơn giận dữ đang bùng phát mà tôi cố kềm chế. Tôi không thể giận tiến sĩ G, hơn nữa, anh ta đã làm đúng chức năng của mình. Không có Claire, phòng pháp y vốn đã thiếu người, nay lại càng phải làm việc gấp gấp hơn nữa. Germaniuk thực ra không thân với tôi, vả lại anh ta phải bảo vệ khu vực của mình, công việc của mình và quyền lợi của những cái xác mà anh chịu trách nhiệm khám nghiệm, hơn thế nữa là bảo vệ tính thống nhất chung trong quá trình điều tra.

Chưa kể anh ta còn phải tự mình trực tiếp mổ xác của mỗi nạn nhân để khám nghiệm.

Nếu có thêm một bác sỹ pháp y khác được đưa vào vụ án giết người phức tạp này, một luật sư giỏi biện hộ sẽ dựa vào những mâu thuẫn và khác biệt trong kết quả xét nghiệm của hai người để làm giảm tính thuyết phục của những chứng cứ thu thập được.

Giả sử chúng ta sẽ bắt được gã tâm thần đã giết những người này.

Và cũng giả sử chúng ta sẽ tống hắn vào tù.

Đã gần bốn giờ chiều rồi. Nếu Andrea Canello là người được Germaniuk khám nghiệm đầu tiên, thì một ngày đã quá khủng khiếp của anh ta sẽ phải kéo dài thành cả một đêm ác mộng.

Dù vậy, tôi cũng có vấn đề riêng của mình. Bốn người đã chết.

Thời gian càng trôi đi, tên sát nhân đó càng có cơ hội trốn thoát.

“Tiến sĩ G”.

Anh ta quay lại, mặt mày cau có.

“Xin lỗi vì tôi đã quá đường đột, nhưng kẻ sát nhân đã tước đi mạng sống của bốn con người mà chúng ta thì không biết hắn là ai và phải tìm hắn nơi đâu”.

“Ý cô là ba người đó hả?”. Germaniuk bảo. “Tôi chỉ nhận được ba cái xác thôi”

“Tony Canello, con trai của người phụ nữ này, đã chết cách đây nửa giờ tại Bệnh viện đa khoa San Fraincisco, còn Claire Washburn thì phải thở qua đường ống”.

Một nét thông cảm quét đi cơn giận trên gương mặt Germaniuk. Vẻ bực mình biến mất khỏi giọng nói của anh ta

“Hãy cho tôi biết cô cần gì”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.