Một thoáng bối rối, sững sờ lập tức dấy lên trong tôi.
Kẻ cuồng sát trên chiếc phà đó đang đứng trước cửa nhà tôi đó sao?
Rồi tôi định thần lại, nói vọng ra.
“Tôi ra ngay!"
Tôi chộp lấy khẩu súng và cái bao súng vắt trên thành ghế, giắt chiếc còng vào thắt lưng. Khi tôi vòng trở lên đầu cầu thang tầng hai, tôi gọi ngay cho Jacobi, dù biết chắc rằng tôi không thể đợi đến lúc anh ta tới đây được.
Tôi có thể là mục tiêu của kẻ thích bắn giết này, nhưng nếu gã đúng là Alfred Brinkley thì tôi không thể để hắn trốn thoát.
Khẩu Glock nằm chắc trong tay tôi khi tôi hé mở cánh cửa trước, dùng nó như một bức màn chắn ngang người mình.
“Đưa tay lên kiểm tra”, tôi gọi lớn.
Gã đàn ông trông có vẻ lúng túng. Dường như hắn đang do dự, lùi lại phía sau, rồi lại tiến về phía cửa nhà tôi. Mắt hắn lia khắp chung quanh, và tôi có thể nhận ra là hắn đang lẩm nhẩm hát thầm.
Trời ạ, tên này điên thật - và vô cùng nguy hiểm. Súng của hắn đâu rồi?
“Giơ tay lên! Đứng yên!", tôi hét.
Hắn dừng lại, không di chuyển lung tung nữa. Hắn đưa tay lên, vẫy phần phật cái phong bì như một lá cờ trắng.
Tôi xem xét tỉ mỉ gương mặt hắn, thử kết hợp những gì tôi nhìn thấy và hình ảnh tên tội phạm trong tâm trí mình. Gã này đã cạo râu rồi và hắn làm việc này cực kỳ cẩu thả. Từng nhúm râu còn lún phún đối nghịch hoàn toàn với làn da trắng bủng beo của hắn.
Cuối cùng thì tôi cũng nhận thấy được sự trùng hợp. Hắn cao, gầy, phục trang gần giống hoặc y như thứ mà tên giết người đã mặc cách đây khoảng sáu mươi tiếng.
Đây có thật là Alfred Brinkley không? Một kẻ cuồng sát lại đơn giản đến nhấn chuông nhà tôi để đầu thú? Hay đây lại là một tên mất trí nào khác, muốn được làm người nổi tiếng?
Tôi bước ra ngoài vỉa hè, trong ánh sáng mờ mờ của nửa vầng trăng bị che khuất, nắm chặt khẩu súng trong đôi bàn tay mình, chĩa thẳng vào ngực người đàn ông đó. Mùi hôi do lâu ngày không tắm giặt của hắn lập tức xộc thẳng vào mũi tôi.
“Là tôi đây”, hắn nói, nhìn chằm chằm xuống giày mình. “Cô nói cô đang tìm tôi. Tôi thấy cô trên TV trong cửa hàng băng đĩa”.
“Nằm xuống”, tôi quát lấy hắn. ‘úp mặt xuống đất hai bàn tay nắm chéo phía sau đầu”.
Chân hắn đung đưa. Tôi hét lên “Nằm xuống ngay!". Hắn hạ cánh xuống vỉa hè, đưa hai tay ra phía sau đầu.
Ấn mạnh khẩu súng vào gáy hắn, tôi dùng tay rà soát người kẻ tình nghi, kiểm tra vũ khí, hình ảnh từ đoạn băng của Rooney thoáng qua tâm trí tôi trong suốt khoảng thời gian đó.
Tôi lôi khẩu súng ra khỏi áo khoác của hắn, giắt nó vào sau dây nịt của mình, rồi tìm thêm xem hắn còn thứ vũ khí nào khác không. Chẳng có thứ gì nữa.
Tôi bỏ khẩu Glock vào bao và giật mạnh chiếc còng ra khỏi thắt lưng.
“Tên gì?” tôi hỏi, kéo chụm hai cánh tay gầy nhẵng của hắn lại tra vào còng cho đến khi chiếc còng thít chặt vào cổ tay hắn. Rồi tôi nhặt cái phong bì nằm trên vỉa hè, nhét nó vào túi trước áo khoác của mình.
“Fred Brinkley”, hắn trả lời, giọng lo lắng. “Cô biết tôi. Cô bảo tôi đến mà, nhớ không? ‘Chúng tôi sẽ tìm bằng được kẻ đã gây ra chuyện khủng khiếp này.’ Tôi viết hết lời cô nói ra giấy đấy”.
Những hình ảnh trong đoạn băng của Rooney lộn lại trong đầu tôi. Tôi thấy gã đàn ông này bắn cả năm người. Tôi thấy hắn bắn vào Claire.
Tôi lấy chiếc ví ra khỏi túi áo hắn bằng bàn tay run rẩy, bật nhẹ nó ra, nhìn thấy giấy phép lái xe trong ánh sáng mờ mờ hắt ra từ chiếc đèn đường bên kia con phố.
Đích thị là Alfred Brinkley rồi.
Tôi đọc cho Brinkley nghe về quyền lợi của hắn nhưng hắn khước từ, nói lại lần nữa “Tôi đã làm đấy. Tôi là kẻ xả súng trên phà Del Norte”.
“Sao anh tìm được tôi?” tôi hỏi.
“Địa chỉ của cô có trên mạng internet. Trong thư viện”, Brinkley nói với tôi. “Hãy nhốt tôi lại đi, được không? Tôi sợ mình lại hành động như vậy nữa đấy”.
Xe của Jacobi vừa kịp tới, thắng ken két. Ông ta nhảy xuống xe với khẩu súng lăm lăm trên tay.
“Cô không thể đợi tôi được hả, cô trung úy?”
“Ông Brinkley đây rất hợp tác, Jacobi ạ. Mọi việc đã được chế ngự rồi”.
Khi nhìn thấy Jacobi, biết rằng nguy hiểm đã qua đi, tôi thấy nhẹ nhõm hẳn, bất giác muốn cười to, khóc và hét lên “Xong rồi" cùng một lúc.
“Làm tốt lắm”, Jacobi nói. Tôi cảm nhận được bàn tay ông đang đặt trên vai mình. Tôi hít thở thật sâu, cố giữ bình tĩnh khi Jacobi và tôi cho phép Brinkley đứng dậy.
Khi chúng tôi đẩy hắn vào trong băng ghế sau xe Jacobi, Brinkley quay về phía tôi.
“Cám ơn cô, trung úy”, hắn nói, đôi mắt rồ dại vẫn còn láo liên, gương mặt rũ xuống khi hắn bật khóc. “Tôi đã biết cô sẽ giúp tôi mà”.