Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 79
Chương 79

❊ ❊ ❊

Yuki ngồi đối diện với tôi ở chiếc bàn đặt cạnh cửa ra vào của nhà hàng MacBain. Nét mặt cô lộ vẻ gì đó còn hơn cả sự lo lắng, như thể cô đang vất vả vật lộn với bản thân.

“Đáng lẽ ra tôi nên chuyển hướng”, Yuki nói với tôi sau khi chúng tôi gọi món xong. Nhà hàng đông nghẹt người, như hoàn toàn bị nêm chặt lại bởi các luật sư và thân chủ của họ, cảnh sát, và đủ thành phần viên chức làm việc trong sở Tư pháp. Yuki phải nói to lên trong khung cảnh ồn ã của nhà hàng để tôi có thể nghe được cô. “Đáng lý ra tớ nên hỏi cậu rằng cậu đã nghĩ gì khi Brinkley bảo cậu là hắn nghe được các giọng nói”.

“Ai mà quan tâm tớ nghĩ gì chứ? Việc đó có phải là vấn đề quan trọng đâu”.

“Ồ, đó là vấn đề quan trọng đó, Linds ạ”. Yuki dùng tay cào ngược tóc mình ra sau. “Trung sĩ Boxer, cậu nghĩ gì khi Brinkly nói rằng anh ta nghe được giọng nói chỉ hắn phải giết người?”

Tôi nhún vai tỏ vẻ không biết.

"Thôi nào Lindsay. Đáng lẽ cậu sẽ nói là cậu nghĩ hắn dựng lên chuyện đó nhằm biện hộ cho sự cuồng trí của mình”.

“Yuki này, đừng quá tự trách mình như vậy. Cậu đang làm tốt mà. Thật sự đấy”.

Yuki thở phì phì. “Mickey đã lật ngược thế cờ, biến từng chi tiết bất lợi thành có lợi. ‘Thân chủ tôi giết người không vì lý do gì hết. Điều đó có nghĩa anh ta bị mất trí, có phải vậy không?”’

“Đó là tất cả những gì mà ông ta có. Nghe này, Brinkley có vẻ tỉnh táo và tôi dám nói như vậy. Ban hội thẩm sẽ không dễ dàng tin là hắn ta nghe lệnh từ mấy giọng nói đó đâu”.

“Ừ’. Yuki xé vụn miếng khăn giấy trên tay cô. “Tôi tự hỏi không biết bạn thân của Marcia Clark đã nói gì với cô ấy trước khi ban hội thẩm phán O. J. Simpson ‘vô tội’? ‘Đừng lo, Marcia ạ. Sẽ chẳng có ai thèm quan tâm đến cặp găng tay đó đâu.”’

Tôi ngồi dựa lưng hẳn vào ghế khi Syd mang bánh Hamburger và mấy dĩa khoai tây chiên ra cho chúng tôi. “Này”, tôi nói, “Tôi thấy Mickey đứng trên bậc thềm bên ngoài khán phòng tòa án, bị một đám đông phóng viên vây chặt lấy. Buồn cười làm sao khi chúng ta đều yêu mến và ngưỡng mộ cách hành xử điềm đạm và khôn khéo của ông ta trước giới Báo chí hè năm ngoái. Giờ thì tôi nghĩ, ông ta xuất hiện trên các phương tiện truyền thông như một kẻ hợm hĩnh, thô thiển.

Yuki không hé một nụ cười.

“Yuki này”, tôi nói, dùng mấy ngón tay mình xoay xoay cổ tay cô ấy, “Cậu là một người thông minh, lanh trí, nổi bật nhất trong vụ này, và hầu hết những gì cậu nói nghe đều ổn cả”.

“Được rồi, được rồi”, cô nói, “Tớ không than van hay lải nhải nữa đâu. Cảm ơn lời khai trước tòa của cậu, cảm ơn vì cậu đã ủng hộ tố”.

“Làm chút gì đó cho tớ được không, cô bạn?”

“Hừm, gì nào?”

“Ăn thêm nhiều một tí và đặt niềm tin vào chính mình nhé”.

Yuki đưa cái bánh ham-bơ-gơ lên, rồi đặt nó xuống dĩa mà không thèm cắn lấy miếng nào. “Cậu biết chuyện gì đang làm tớ rối trí không, Linds? Tớ đã sai lầm. Trong một vụ như vụ này, tớ không được phạm sai lầm. Không một chút nào hết. Và trong lần đầu tiên này, tớ thật sự thấy rằng mình có thể bị hạ đo ván”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.