Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51
Chương 51

❊ ❊ ❊

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Madison Tyler bị bắt cóc trên đường Scott còn bảo mẫu của cô bé thì bị giết khi chỉ cách công viên Alta Plaza vài mét.

Tất cả chúng tôi tập hợp lại trong phòng làm việc của đội trọng án vào sáng hôm đó: Conklin, bốn thanh tra viên của đội, làm thêm vào ban đêm, Macklin, sáu cảnh sát viên của Lực lượng phòng chống tội phạm và tôi.

Macklin nhìn quanh căn phòng nhỏ rồi nói “Tôi sẽ nói nhanh để chúng ta có thể bắt tay vào việc nhé. Cho đến giờ chúng ta vẫn chưa có tin tức gì khả quan hết. Không có gì hết ngoại trừ những nhân tài đang ngồi trong phòng này. Vậy chúng ta nên tiếp tục công việc mà chúng ta đã làm, công việc điều tra của cảnh sát dựa trên cơ sở có sẵn bằng chứng. Và khi cầu nguyện, nhớ xin một phép màu”.

Ông ta phân phát bản phân công nhiệm vụ, hỏi vài câu - nhưng cũng không thu được gì. Mấy chiêc ghế kêu rì rì trên sàn khi mọi người nhoài người tới lui. Tôi nhìn qua danh sách mới lập về mấy tên du thủ du thực mà Conklin và tôi được phân công thẩm vấn.

Tôi đứng dậy khỏi bàn làm việc và kéo lê chân trên sàn nhà trải thảm bằng vải sơn đến cửa phòng của Jacobi.

“Vào đi, cô Boxer”.

“Jacobi, có hai kẻ dính líu tới vụ bắt cóc. Một kẻ trực tiếp ra tay và một kẻ phụ trách lái xe. Khá kỳ quặc khi mà một kẻ lạm dụng tình dục trẻ em lại cần sự trợ giúp của đồng bọn, anh có nghĩ vậy không?”

“Có bất cứ ý kiến nào khác nữa thì cô cứ nói, tôi sẵn sàng lắng nghe đây”.

“Tôi muốn quay lại giai đoạn khởi đầu, tức là gặp nhân chứng. Tôi muốn hỏi chuyện cô ấy thêm lần nữa”.

“Sau bao nhiêu năm làm việc chung, tôi không thể tin là cô muốn kiểm tra lại cuộc phỏng vấn của tôi”, Jacobi càu nhàu. “Đợi đó, tôi có lời khai của cô ấy đây này”.

Tôi thở dài khi Jacobi dời tách café, bánh trứng, báo tờ và nhấc một chồng bìa cứng đựng hồ sơ qua một bên. Ông ta phân loại rồi tìm thấy thứ đang tìm, rồi bật mở nó ra.

“Gilda Gray. Số điện thoại của cô ấy đây.

“Cảm ơn ông, trung úy”, tôi nói, đưa tay đón lấy bìa sơ-mi. Tôi cảm thấy ngột ngạt quá, như thể là mình đã nói lỡ lời. Tôi chưa bao giờ gọi Jacobi là trung úy cả. Tôi hy vọng ông ta đã không nghe thấy, nhưng không, Jacobi chiếu tướng vào tôi.

Tôi ngoảnh lại cười với Jacobi khi bước ra ngoài bàn làm việc của mình, được sắp đối diện với bàn của Conklin. Nhấn số gọi cho Gilda Gray, và tiếng cô ấy trả lời trong máy.

“Giờ thì tôi không thể đến được. Tôi phải thuyết trình lúc 9:30”, cô ta nói.

“Nhưng có một đứa trẻ đang bị mất tích, cô Gray ạ”.

“Nghe này, tôi có thể nói cho cô biết hết mọi chuyện trong vòng khoảng mười giây qua điện thoại thôi. Tôi đang dẫn chó đi dạo trên đường Divisadero. Tôi theo sau nó, vừa đi vừa cố gắng giữ thẳng tờ báo để đọc bằng một tay, thì đứa bé gái và cô bảo mẫu của nó băng qua đường”.

“Rồi chuyện gì xảy ra tiếp theo?”

“Tôi chỉ chú ý đến con chó Schotzie thôi. Lúc đó tôi đang nhìn xuống tờ báo, cố căng mắt ra đọc cho đúng hàng. Tôi nghĩ tôi có nghe tiếng đứa bé thét lên - nhưng khi tôi ngước lên, những gì tôi nhìn thấy là một người nào đó mặc áo khoác xám đang mở cánh cửa chiếc xe hơi màu đen ra. Và tôi thấy sau lưng chiếc áo khoác của cô bảo mẫu khi cô ấy bị đẩy vào trong xe.

“Một người mặc áo khoác xám hả. Ừm tôi biết rồi. Cô có nhìn thấy người ngồi sau tay lái không?”

“Không. Tôi bỏ tờ báo vào thùng rác, và tôi nghe tiếng chiếc xe rẽ ngoặt nơi góc đường. Rồi, như tôi đã nói, tôi nghe một tiếng bốp đinh tai vang lên và nhìn thấy thứ gì đó giống như máu bắn tung tóe vào kính sau của chiếc xe. Thật là khủng khiếp...”

“Còn bất cứ điều gì cô có thể cho tôi biết về người đàn ông mặc áo khoác xám không?”

‘Tôi chắc hắn ta là một người da trắng”.

“Cao, thấp, hay có đặc điểm riêng để nhận dạng không?”

"Tôi không để ý nữa. Thật xin lỗi”.

Tôi hỏi cô Gray khi nào cô ấy có thể đến và xem hình chụp của mấy tên tội phạm, cô ấy hỏi “Cô có cả hình chụp sau gáy của người ta nữa hả?”

Tôi nói “Dù sao thì cũng rất cảm ơn cô”, rồi cúp máy. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt nâu nhạt của Conklin, tích tắc tôi thấy mình như đang trôi trong đó.

“Vậy chúng ta sẽ vẫn tiếp tục điều tra mấy tên du côn đó nữa hả?” anh ta hỏi.

"Ừ, đành phải thế thôi, Rich à. Mang theo café nhé”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.