Jacobi ho khùng khục sau lưng tôi. Bầu không khí đặc quánh khói thuốc từ điếu xì gà tỏa mùi khó chịu của sếp Tracchio, chiếc điện thoại phóng âm lớn kêu ì ì trên bàn ông ấy.
Đường dây điện thoại được nối với gia đình Whitten ở Boston, và thanh tra viên của Cục điều tra liên bang Dave Stanford trở lại trên đường dây.
“Rõ ràng là gia đình đang cố giấu ta điều gì đó”, anh ta nói, “nhưng tôi đã điều tra được ngọn nguồn sự việc. Đứa con gái nhỏ của họ, Erica, bị bắt cóc cùng với bảo mẫu của mình, Helga Schmidt, cách đây tám tháng”.
Manh mối là đây sao? Cuối cùng, sợi dây liên hệ với vụ bắt cóc RicciTyler cũng dần dần lộ diện.
Nhưng nếu như Erica bị bắt cóc cách đây đã tám tháng, vậy thì tại sao gia đình Whitten lại không báo với cảnh sát kia chứ?
“Chẳng có ai chứng kiến vụ bắt cóc cả”, Stanford nói, “nhưng gia đình Whitten tìm thấy một mẫu giấy được nhét dưới cửa nhà khoảng một giờ sau khi Erica và Helga đáng lẽ đã đi học về. Có khoảng sáu bức ảnh được gửi kèm với mẫu giấy đó”.
“Có phải đó là thư nặc danh đòi tiền chuộc không?” Macklin hỏi, giọng cố kềm lại cơn giận dữ sắp bùng ra. “Không hẳn là như vậy. Anh có máy fax ở đó không?” Tracchio đọc cho Stanford số fax. Những tiếng nói bên trong nhà Whitten có thể được nghe rõ từ phía sau - rõ ràng là giọng của một người đàn ông và một người đàn bà đang cãi nhau nhỏ tiếng nhưng có vẻ hối thúc. Tiếng người đàn bà nói “Tiếp tục đi Bill. Nói cho họ biết đi nào”.
Tiếng Stanford vang lên “Mọi người chú ý nhé, Bill Whitten sắp nói đấy”.
Bill Whitten cất giọng chào, rồi Tracchio giới thiệu mình và tất cả chúng tôi một cách ngắn gọn. Sự sợ hãi và giận dữ nơi Whitten nghẹn chặt trong cổ họng, làm giọng nói nghe như người đang bị bóp cổ.
“Mong quý vị hãy hiểu việc làm của quý vị ảnh hưởng đến chúng tôi như thế nào”, anh ta than vãn. “Họ nói rằng nếu chúng tôi gọi điện cho cảnh sát, họ sẽ giết con gái của chúng tôi. Có thể nhà tôi bị lắp đặt thiết bị theo dõi trộm. Giờ thì có thể họ đang theo dõi chúng ta qua màn hình đó. Các vị có hiểu không?” Chiếc máy fax sau bàn làm việc của Tracchio kêu ồ lên một tiếng rồi một tờ giấy rơi vào trong khay.
“Đợi một lát nhé”, Tracchio nói, bốc tờ fax ra khỏi máy. Ông đặt nó lên bàn cho chúng tôi cùng đọc.
CHÚNG TAO ĐANG BẮT GIỮ ERICA ĐÂY. NẾU BỌN MÀY GỌI ĐIỆN CHO CẢNH SÁT, CON BÉ SẼ CHẾT.
NẾU CHÚNG TAO BIẾT ĐƯỢC CẢNH SÁT NHÚNG TAY VÀO VỤ NÀY, CON BÉ SẼ CHẾT, VÀ CHÚNG TAO SẼ BẮT RYAN HOẶC LÀ KAYLA HAY PATTY.
HÃY GIỮ MỒM GIỮ MIỆNG, ERICA SẼ ĐƯỢC AN TOÀN VÀ KHOẺ MẠNH. HÀNG NĂM CHÚNG MÀY SẼ NHẬN ĐƯỢC HÌNH CỦA CON BÉ. THẬM CHÍ có THỂ LÀ MỘT CÚ ĐIỆN THOẠI. CŨNG CÓ THỂ CON BÉ SẼ TRỞ VỀ NHÀ.
VÌ VẬY HÃY TỎ RA KHÔN NGOAN VÀ KÍN MIỆNG.
MẤY ĐỨA TRẺ NHÀ MÀY SẼ ĐƯỢC SỐNG AN TOÀN MÀ CẢM ƠN VỢ CHỒNG CHÚNG MÀY ĐẤY.
Bức thư nặc danh đã được gửi tới từ tám tháng trước nhưng ngôn ngữ, giọng điệu hung ác vẫn làm cho nỗi sợ hãi như nhảy bật ra khỏi trang giấy. Có cảm giác như tội ác mới vừa xảy ra đây thôi.
Tất cả những gương mặt đang ngồi quanh bàn thẫn thờ, sửng sốt, đặc biệt là Macklin, người đang chộp lấy tờ giấy và vò nó trong tay mình, nét mặt đầy giận dữ như thể ông ta có thể xiết cổ kẻ bắt cóc nếu được phép làm vậy.
Tracchio lấy ra tờ giấy thứ hai từ máy fax.
“Tôi không nhìn rõ mặt ai với ai hết”, Tracchio nói với Stanford.
“Hình Erica được chụp trên nền phông trắng trong trang phục mà con bé mặc khi bị bắt cóc. Những tấm kia là hình bọn trẻ nhà Whitten được chụp vội tại trường. Có một tấm chụp lén Kayla từ cửa sổ phòng ngủ của con bé. Chúng tôi sẽ đem tất cả đi phân tích”.
Tôi nghĩ, ừ, chắc rồi, họ sẽ cố công tìm ra các dấu vân tay và vết tích nào đó trên phong bì và cả nội dung của nó nữa, nhưng điều mà Stanford đã không nói ra trước mặt Whitten là cứ mỗi thi thể vô danh được tìm thấy trên đất nước này đều sẽ được so sánh với các bản phân tích và AND của cả Helga Schmidt và Erica Whitten.
Không một chút nghi ngờ rằng lá thư và mấy tấm hình chỉ là mẹo câu giờ của bọn bắt cóc.
Cả Erica Whitten và Helga Schimdt đều đã chết.
Vậy thì bọn bắt cóc thu được gì nhỉ?
Bọn chúng muốn gì kia chứ?
Tâm trí tôi quay cuồng bởi hình ảnh tưởng tượng đẫm máu kinh hoàng về những bé gái bé bỏng cùng mấy cô bảo mẫu yếu ớt đáng thương khi không giúp gì được cả. Chợt chuông điện thoại di động của tôi kêu vang lên. Đó là thanh tra viên Paul Chi, anh nói “Có một cuộc gọi khẩn cấp đến phòng làm việc của đội trọng án, Lindsay ạ. Một người khác lại bị tấn công trong khu chung cư Blakely Arms”.