Đôi mắt Claire sụp xuống và người ta đẩy cô ấy xa khỏi tôi. Khớp xoay của xe đẩy được gài lại, nhân viên y tế trượt băng ca ra khỏi tầm tay tôi và đưa vào xe cấp cứu.
Cánh cửa đóng sầm lại. Tiếng còi hú vang, xe cứu thương mang người bạn thân yêu nhất của tôi lao vào đám đông hướng thẳng tới Bệnh viện đa khoa San Francisco.
Thời gian đang là đối thủ không đội trời chung của chúng tôi.
Tên giết người đã bỏ trốn, và Willie thì đang đuổi theo hắn.
Tracchio đặt tay lên vai tôi: “Chúng ta sẽ có miêu tả nhân dạng của kẻ thủ ác sớm thôi, trung úy”.
“Tôi phải đi tìm con trai của Claire”, tôi nói.
Tôi rời khỏi Tracchio và chạy thẳng vào chợ nông sản, xem xét tỉ mỉ từng khuôn mặt khi tôi gạt đám đông đang di chuyển chậm chạp trên đường. Giống như là đi giữa một bầy gia súc vậy.
Tôi nhìn sâu vào trong mỗi gian hàng và đảo mắt dò xét từng lối đi, góc cạnh, liều lĩnh tìm kiếm Willie - nhưng chính nó lại thấy tôi trước.
Thằng bé xô đẩy đám đông và chạy bổ nhào về phía tôi, gọi lớn giọng, “Cô Lindsay, cô Lindsay”.
Mặt trước chiếc áo thằng bé đang mặc thấm đầy máu. Gương mặt nó thảng thốt, kinh hoàng.
Tôi nắm lấy hai vai thằng bé bằng đôi tay mình, nước mắt lại tuôn rơi.
“Willie, cháu bị thương ở đâu?”
Thằng bé lắc đầu. “Máu này không phải của con. Là máu của mẹ. Lúc bị bắn”.
Tôi kéo thằng bé lại gần mình và ôm lấy nó, đế cảm nhận được rằng nỗi sợ hãi khủng khiếp nơi mình đã vơi đi chút ít. Ít ra thì Willie không bị sao hết.
“Mẹ cháu đang trên đường tới bệnh viện”, tôi nói, lòng thầm ước mình có thể thêm vào “Mẹ cháu sẽ ổn thôi”, “Cháu thấy tên giết người chứ? Hắn trông như thế nào?”
“Một tên da trắng gầy nhẵng”, Willie nói khi chúng tôi len vào đám đông. “Hắn có râu, để tóc dài, màu nâu. Hắn luôn nhìn xuống. Cô Lindsay, cháu chưa bao giờ nhìn thấy mắt của hắn”.
“Hắn khoảng bao nhiêu tuổi?”
“Chắc là ít hơn cô vài tuổi”.
“Vậy hắn mới ngoài ba mươi à?”
“Vâng. À, hắn cao hơn cháu. Có lẽ khoảng 1.85m, mặc quần túi hộp và áo khoác mỏng màu xanh. Cô Lindsay, cháu nghe hắn nói với mẹ cháu là đáng lẽ bà ấy phải ngăn việc nổ súng lại. Và rằng đó là việc của bà ấy. Điều đó có nghĩa là gì vậy?”
Claire là bác sỹ pháp y của thành phố San Francisco, đồng thời là nhà nghiên cứu bệnh học chứ không phải là cảnh sát.
“Cháu nghĩ là có tư thù à? Rằng hắn nhắm vào mẹ cháu? Hắn biết mẹ cháu sao?”
Willie lắc đầu. “Cháu đang giúp cột lại dây neo thì nghe tiếng la hét vang lên”, thằng bé kể. “Hắn đã bắn vài người trước đó. Mẹ cháu là nạn nhân sau cùng. Hắn chĩa súng thẳng vào đầu mẹ cháu. Cháu chộp lấy một đoạn ống sắt, định đập vỡ sọ hắn, chưa kịp thì hắn bắn cháu, nhưng chệch mục tiêu. Rồi hắn nhảy qua mạn tàu. Cháu đuổi theo sau, nhưng mất dấu”. Điều này thực sự làm tôi hoảng sợ.
Điều mà Willie đã làm. Giọng tôi vang to, tôi chộp lấy hai vai thằng bé.
“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như cháu đuổi kịp hắn? Willie, cháu có nghĩ về điều đó không? Gã da trắng đó có vũ khí. Hắn có thể giết cháu bất cứ lúc nào”.
Nước mắt tuôn ra từ khóe mắt Willie, chảy dài xuống gương mặt non choẹt và hiền hậu của thằng bé. Tôi nới lỏng tay khỏi vai thằng bé và ôm lấy nó trong vòng tay mình.
“Nhưng cháu đã rất dũng cảm, Willie à”, Tôi bảo thằng bé. “Cháu đã rất dũng cảm khi đối đầu với tên giết người để bảo vệ mẹ mình. Cô nghĩ cháu đã cứu mạng bà ấy”.