Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 60
Chương 60

❊ ❊ ❊

Buổi họp của Ban quản lý chung cư nóng lên như dầu sôi lửa bỏng trước khi Cindy ghé đến. Khoảng trên dưới hai trăm người chen chúc ngoài hành lang. Trưởng ban quản lý chung cư Fern Galperin là một phụ nữ xinh đẹp, nhỏ nhắn, đeo kính gọng to, thật khó mà nhận ra được mặt cô ta trong đám đông chật ních người khi cô ta đang cố dập tắt mớ âm thanh nhốn nháo, hỗn độn này.

“Trật tự, từng người một nói thôi nào”, cô Galperin hét lên. “Margery, tiếp tục từ chỗ còn đang bàn dở dang đi”.

Cindy thấy Margery Glynn, người phụ nữ cô gặp trong hầm chứa rác vào hôm qua, đang ngồi trên một cái ghế đôi, bị kẹp giữa ba người khác.

Glynn gào lên “Cảnh sát gửi một mẫu đơn cho tôi điền vào. Họ sẽ không điều tra hay xử lý kẻ nào đó đã giết Barnaby, nhưng tôi xem con chó như là người nhà vậy. Giờ thì tôi càng thấy nguy hiểm hơn bởi vì nó đã chết. Tôi có nên nuôi một con chó khác không? Hay tôi sẽ mua một khẩu súng?"

“Tôi cũng cảm thấy sợ và buồn như cô vậy thôi”, Galperin nói, ôm chặt con chó nhỏ ở trước ngực mình. “Nhưng cô không thể kích động như thế và đòi mua súng. Còn ai nữa không?”

Cindy đặt chiếc túi đựng Laptop xuống, thì thầm vào tai người phụ nữ có nước da rám nắng đang đứng kế bàn chủ tọa “Có chuyện gì vậy?”

“Cô biết chuyện con chó Barnaby chứ?”

“Tôi e là không. Tôi đang đi tới hầm chứa rác khi Margery tìm thấy con chó nằm chết trong một cái túi”.

“Ghê thật há! Barnaby có vẻ phiền phức một chút, nhưng đâu đến nỗi đáng ghét tới mức phải bị giết. Phải công nhận là điên quá. Là gì thế nhỉ... New York à?

“Kể cho tôi nghe với. Tôi mới tới thôi”.

“Ừ, chắc rồi. Và Barnaby không phải là con chó đầu tiên bị giết. Con chó xù của bà Neely được tìm thấy nằm chết bên cầu thang bộ, còn người đàn bà tội nghiệp đó chỉ tự trách mình vì đã quên khóa cửa”.

“Tôi nghĩ thế này, có ai đó trong chung cư không ưa gì mấy con chó hết”.

“Ý tôi là, ừ, vậy đấy”, người phụ nữ với nước da rám nắng tiếp tục. “Nhưng còn hơn thế nữa. Một tháng trước, ông Franks, một người rất tử tế sống ở tầng hai, đã phải cho xe chuyển đồ đi vào lúc nửa đêm. Ông ấy gởi lại cho Fern hàng đống thư hăm dọa được nhét dưới cửa nhà từ hơn mấy tháng trước”.

“Hăm dọa điều gì?”

“Dọa giết. Cô có thể tin không?”

“Sao ông ta không gọi cho cảnh sát?”

“Tôi nghĩ là ông ta có gọi. Nhưng đó là thư nặc danh, cảnh sát có hỏi ông ta vài câu, rồi cho mọi việc chìm xuồng luôn. Dở hơi, tào lao như vậy đó!”

“Tôi đoán là ông Franks cũng có nuôi chó phải không?’

“Không. Nhưng ông ấy có một dàn âm thanh nổi. Ồ nhân tiện cũng xin giới thiệu, tôi là Debbie Green”. Người phụ nữ nói rồi cười toét miệng, “Ở căn hộ 2F’. Cô ta bắt tay Cindy.

“Tôi là Cindy Thomas, ở căn hộ 3B”.

“Hân hạnh được biết cô, Cindy. Chào mừng đến với Cơn ác mộng ở chung cư Blakely Arms”.

Cindy cười ngập ngừng “Vậy cô không sợ sao?”

“Cũng có”, Debbie thở dài. “Nhưng căn hộ của tôi tuyệt lắm... Hiện tại tôi có một người bạn trai. Tôi nghĩ mình sẽ đề nghị anh chuyển đến ở cùng”.

“Chà, cô may mắn quá”, Cindy lập tức hướng sự chú ý vào cuộc họp khi trưởng ban quản lý chung cư gọi tên một ông lão đang cúi khom người xuống.

“Xin mời ông Horn”.

“Cảm ơn cô. Điều làm tôi bực bội nhất chính là sự lén lút”, ông ta nói. “Thư nặc danh nhét dưới cửa. Mấy con chó bị giết. Tôi nghĩ Margery sẵn sàng ủng hộ và tham gia làm một việc gì đó. Nếu cảnh sát không thể giúp gì cho chúng ta, chúng ta phải thành lập một đội tuần tra, bảo vệ chung cư thôi...”

Tiêng ồn ào tranh luận lại nổ ra dữ dội đến nỗi cô Galperin phải hét to “Mọi người, trật tự nào, muốn gì thì giơ tay lên nhé! Tom, anh có gì cần phát biểu?” Một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi đứng dậy. Anh ta mảnh khảnh, đầu cạo trọc, đứng cách xa góc phòng đối diện chỗ Cindy.

“Đội tuần tra chung cư còn làm tôi ớn hơn nữa”, anh ta nói. “Bất cứ người nào đã làm khiếp sợ dân cư Blakely Arms đều có thể đăng ký làm bảo vệ - rồi hắn ta sẽ không phải trốn tránh như trước nữa. Hắn ta có thể đường hoàng đi lại, ra tay hành động mà không sợ bị phát hiện, trừng phạt. Thử tưởng tượng xem điều đó sẽ đáng sợ như thế nào?’

“Có khoảng ba trăm tám mươi lăm người sống trong tòa nhà này, hơn phân nửa đang ở đây tối nay. Tỉ lệ gần như là năm mươi - năm mươi, điều đó có nghĩa những kẻ khủng bố chung cư nơi mình sống đang ở trong phòng này. Ngay lúc này đây”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.