Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 78
Chương 78

❊ ❊ ❊

Tôi đã nhờ đến sự giúp đỡ rất nhiều của Mickey cách đấy vài tháng khi tôi bị buộc tội quá hung hăng khi làm nhiệm vụ và ngộ sát, nhận lời khuyên của ông là phải khai như thế nào, ngay cả trang phục nên mặc khi đứng trước tòa và giọng điệu khi trả lời các câu hỏi là như thế nào cho phù hợp, không quá lố. Và ông đã không làm tôi thất vọng.

Nếu không được Mickey tận tình giúp đỡ, tôi không biết giờ mình làm việc gì, nhưng chắc chắn không phải là làm cảnh sát nữa rồi.

Tôi yêu mến và trân trọng người đàn ông đã từng bênh vực và giúp đỡ tôi, nhưng tôi phải dùng lý trí cưỡng lại sức ảnh hưởng quỷ quái của ông ta và tập trung vào cảnh tượng đã khắc sâu vào tâm trí tôi: những nạn nhân của Alfred Brinkley. Đứa bé trai chết trong bệnh viện. Claire, nắm chặt lấy tay tôi, nghĩ rằng cô ấy sẽ không qua khỏi sau khi hỏi han tình hình về cậu con trai mình.

Và thân chủ của Sherman phải chịu tội cho tất cả những điều đó.

“Trung sĩ Boxer”, Sherman hỏi “thật hiếm khi một kẻ giết người đến nhà một nhân viên cảnh sát để đầu thú lắm, có phải không?”

“Tôi cho là vậy”.

“Và Fred Brinkley rõ ràng là muốn giao nộp mình cho cô, sự thật có phải vậy không?”

“Đó là những gì mà anh ta nói với tôi”.

“Trước đây cô có quen Brinkley không?”

“Không, không có”.

“Vậy tại sao Brinkley lại bảo cô bắt giữ anh ta?”

“Anh ta bảo rằng thấy tôi trên TV, đang dò hỏi tin tức về kẻ sát nhân trên phà. Anh ta nói rằng anh ta nghĩ nó có nghĩa là anh ta nên đến nhà tôi”.

“Sao anh ta có thể tìm được nơi cô sống?”

“Anh ta nói mình đi đến một thư viện và sử dụng một cái máy vi tính. Lấy địa chỉ nhà tôi trên mạng internet”.

“Cô xác nhận rằng mình đã tước vũ khí của Brinkley. Cô lấy súng của anh ta, phải vậy không?’

“Vâng”.

“Là khẩu súng mà anh ta dùng bắn người trên phà?”

“Đúng vậy”.

“Và anh ta mang một bản thú tội viết tay cùng với mình đến trước của nhà cô, phải không?”

“Vâng”.

“Vậy thì quá dễ hiểu rồi”, Mickey nói, “thân chủ của tôi nghe rằng cô xuất hiện trên TV, khẩn khoản nhờ quần chúng cung cấp thông tin và hiểu theo cái nghĩa rằng đó là lời kêu gọi riêng anh ta. Anh ta đến thư viện, vào internet tìm tên cô và đến cửa nhà cô như thể anh ta nhận được mệnh lệnh phải làm vậy. Và anh ta vẫn mang theo khẩu súng đã dùng để giết người trên phà.

“Phản đối, thưa quý tòa. Luật sư biện hộ đang tranh biện với nhân chứng”, Yuki nói.

“Được phép, nhưng ông Sherman, đi thẳng vào vấn đề đi nhé”.

“Vâng, thưa quý tòa”. Mickey tiến về phía tôi, nhìn tôi bằng cặp mắt nâu tinh quái đầy ngụ ý như muốn nói “hãy tin tưởng vào tôi”.

“Đây là những gì mà tôi cho là đúng, trung sĩ ạ. Cô có đồng ý với tôi rằng một kẻ giết người giữ hung khí gây án bên mình và mang nó đến nhà của một thanh tra viên đội trọng án không chỉ là bất thường mà còn là điên rồ nữa không?”

“Nó không được bình thường, tôi khẳng định như vậy”.

“Thưa trung sĩ, cô có hỏi Brinkley vì sao anh ta bắn những người đó không?”

“Có, tôi có hỏi”.

“Vậy anh ta nói gì?”

Tôi thật sự muốn đào một cái lỗ chui xuống trốn, để khỏi phải trả lời câu hỏi của Mickey Sherman, nhưng dĩ nhiên là tôi không thể có sự lựa chọn nào khác. “Anh ta nói anh ta làm như vậy vì có những giọng nói ra lệnh cho anh ta”.

“Giọng nói trong đầu anh ta à?”

“Đó là những gì mà tôi hiểu được thông qua lời khai của anh ta”.

Mickey nhìn tôi mỉm cười như nói ồ, phải rồi. Hôm nay là ngày đẹp trời cho bị cáo. “Tôi chỉ cần biết bấy nhiêu đó thôi, cảm ơn cô nhiều lắm, Lindsay ạ”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.