Những cánh buồm trắng lóa mắt choán đầy tâm trí Fred khi máu chảy tràn trên boong tàu. Bucky thân tín nóng hổi trong tay hắn. Hắn đưa mắt lướt qua boong tàu.
Tiếng nói trong đầu hắn lại vang lên. Chạy đi. Ra khỏi nơi này. Mày không cố ý làm vậy mà.
Liếc qua bên kia, Fred thấy một người đàn ông nhìn hắn với con mắt hình viên đạn, gương mặt giận dữ, cơn thịnh nộ trào lên đôi mắt.
PẰNG.
Một người đàn ông khác, gốc Châu Á, đôi mắt sâu, đen, đôi môi tái mím chặt thành một đường thẳng, cố chộp lấy khẩu Bucky.
PẰNG.
Một phụ nữ da đen đứng gần đấy, bị kẹt giữa đám đông. Bà ta quay lại phía hắn, má tròn, mắt mở to. Nhìn chằm chằm vào mặt hắn và... đọc ý nghĩ của hắn.
“Thôi đi, con trai”, bà ta nói, chìa bàn tay run rẩy ra “Đủ rồi. Đưa khẩu súng đây cho ta”.
Bà ấy biết hắn đã làm gì. Làm sao mà bà ấy biết được?
PẰNG...
Fred cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi người phụ nữ ấy ngã vật xuống. Mọi người trong khoang co cụm thành từng nhóm, dúm dó, chạy sang trái rồi sang phải để né tránh khi Fred xoay đầu qua lại.
Họ đang sợ hắn. Sợ hắn.
Dưới chân hắn, người phụ nữ da đen nắm chặt chiếc điện thoại trong bàn tay đầy máu. Hơi thở khó khăn, bà vẫn cố dùng ngón cái để nhấn những con số trên điện thoại. Không, mụ không được phép! Fred đạp lên cổ tay người phụ nữ. Rồi hắn cúi người thấp xuống để nhìn sâu vào mắt bà.
“Đáng lẽ ra bà nên ngăn tôi lại”. Hắn rít qua kẽ răng. “Đó là việc của bà mà”. Khẩu Bucky lên đạn, nòng súng dí chặt vào thái dương bà ấy.
“Đừng mà!” Người phụ nữ thều thào. “Xin đừng giết tôi”.
Tiếng ai đó hét lên “Mẹ ơi!”.
Một thằng bé da đen gầy gò, khoảng mười bảy, mười tám tuổi, tiến về phía hắn, trên vai vác một đoạn ống sắt. Thằng bé chuyển thanh sắt xuống tay theo tư thế đánh bóng chày.
Fred bóp cò khi con tàu lắc lư – PẰNG.
Viên đạn bay quá xa. Thanh sắt rơi khỏi tay thằng bé, rơi lóc cóc trên boong tàu, thằng bé chạy về phía người phụ nữ, cúi xuống lấy thân mình che lấy người mẹ. A, cu cậu định bảo vệ đây mà!
Mọi người núp xuống băng ghế, những tiếng kêu la thất thanh xung quanh hắn vang lên càng lúc càng dữ dội hơn như lửa táp.
Tiếng ồn động cơ được nối theo sau loảng xoảng như kim loại va vào nhau trên một lối đi đang bị nêm chặt lại. Khẩu Bucky vẫn chĩa thẳng vào đám đông khi Fred nhìn ước lượng lan can tàu.
Hắn đang tính toán khoảng cách.
Chỉ cần một cú nhảy hơn một mét là đến lối đi và một cú nhảy khá dài nữa là hắn sẽ lên đến bến tàu.
Fred cho khẩu Bucky vào túi và hai tay nắm chặt lan can. Hắn nhảy phóc qua rồi tiếp đất trên đôi giày hiệu Nike đế phẳng. Một đám mây lùa qua che kín mặt trời, giấu hắn đi, biến hắn thành vô hình.
Chạy nhanh đi, thủy thủ ơi. Nhanh lên.
Và rồi hắn hành động - nhảy tới boong tàu và chạy thẳng vào chợ nông sản, nơi hắn hòa vào dòng người đông đúc chật kín cả bãi đậu xe.
Hắn thả bộ, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, tí nữa thôi là đến Embarcadero rồi.
Hắn ậm ừ trong miệng khi nhảy nhè nhẹ trên những bậc thang dẫn tối ga BART, vẫn lẩm nhẩm hát thầm khi bắt chuyến tàu về nhà.
Ngươi thành công rồi, thủy thủ ạ.