Khi Conklin đến xem xét phòng của Madison, tôi đọc lướt qua nhật ký của cô bảo mẫu.
Paola viết chữ rất đẹp, dùng các biểu tượng và vẽ các gương mặt theo tình huống để nhấn mạnh lối viết đầy biểu cảm của mình.
Chỉ một cái nhìn thoáng qua trang viết cũng cho tôi biết được là Paola Ricci yêu thích nước Mỹ.
Cô ấy kể say sưa về mấy quán café và cửa hàng trên đường Fillmore, nói rằng cô ấy không thể đợi đến khi thời tiết đẹp hơn để cô ấy và bạn bè mình có thể ngồi quây quần trò chuyện bên ngoài như cô ấy đã từng làm khi còn ở nhà.
Cô ấy tiếp tục kể về mấy bộ quần áo đã nhìn thấy khi đi vòng vòng ngắm nghía hàng hóa, và cô ấy cũng trích dẫn lời nói của mấy người bạn San Francisco về đàn ông, quần áo và các ngôi giao trong làng giải trí.
Khi đề cập về bạn bè mình, Paola chỉ dùng tên viết tắt của họ, làm tôi đoán rằng cô ấy có hút xì gà với ME và LK khi cô ấy được phép đi chơi tối.
Tôi tìm xem cô ấy có đề cập gì đến Henry Tyler không, thật ra Paola không thường nhắc đến anh ấy, nhưng khi đề cập đến, cô gọi anh ta là “ông B”.
Tuy vậy, cô ấy lại tô điểm cho tên viết tắt của một người nào đó mà cô gọi là G.
Paola tả lại nét mặt và ánh mắt của “G”, nhưng tôi có cảm tưởng chắc chắn rằng cho dù anh ta là ai đi nữa thì cô ấy cũng chỉ tưởng tượng cảnh quan hệ với “G” chứ chưa thật sự làm điều đó.
Người được đề cập nhiều nhất trong nhật ký của Paola là Maddy. Từ đó tôi có thể thấy Paola yêu mến con bé nhiều như thế nào. Thậm chí cô ấy còn dán một vài bức vẽ và thơ của Madison vào trong nhật ký của mình.
Tôi chẳng đọc được gì về những kế hoạch, các cuộc hẹn hò vụng trộm hay là báo thù gì cả.
Tôi đóng quyển sổ màu đỏ nhỏ nhắn của Paola, nghĩ nó chỉ là cuốn sổ ghi chép hàng ngày của một người ngây thơ đến từ phương trời xa xôi.
Hoặc cũng có thể cô ấy tạo ra quyển sổ này để làm cho chúng ta nghĩ như vậy.
Henry Tyler theo Conklin và tôi ra tận ngoài bậu cửa. Anh nắm lấy tay tôi.
“Tôi rất cảm kích vì cô đã trấn an vợ tôi, nhưng tôi hiểu tại sao cô lại đến đây. Có lẽ có chuyện gì đó đã xảy ra với con gái tôi. Làm ơn hãy thông báo cho tôi biết mọi chuyện với. Và tôi mong muốn cô sẽ cho tôi biết sự thật”.
Tôi cho Henry Tyler, lúc này trông có vẻ quẫn trí rồi, số điện thoại di động của mình và hứa sẽ cung cấp thông tin thường xuyên trong ngày. Các nhân viên đang lắp đặt hệ thống nghe lén cho điện thoại nhà Tyler, và các thanh tra viên trong nhóm Lực lượng Chống tội phạm đang đi dò hỏi từng nhà trên đường Washington khi Conklin và tôi rời đi.
Chúng tôi lái xe về công viên Alta Plaza, một khu đất cao và nổi tiếng với quang cảnh thật hấp dẫn và ngoạn mục.
Cùng với mấy cô bảo mẫu và mấy đứa trẻ chập chững biết đi, người dẫn chó đi dạo đang vui chơi trong khung cảnh xanh mướt thanh bình của công viên là nhân viên cảnh sát đang làm nhiệm vụ dò hỏi tin tức.
Conklin và tôi tham gia vào việc hỏi thăm xung quanh, chúng tôi tiến hành hỏi chuyện tất cả những cô bảo mẫu và các em nhỏ, những người có biết Madison, kể cả cô bảo mẫu có cái tên viết tắt là ME, một người bạn mà Paola đề cập đến trong quyển nhật ký.
Madeline Ellis òa khóc, nói với chúng tôi rằng cô lo sợ cho Paola và Maddy biết bao.
“Dường như thể mọi việc mà tôi biết đã đảo lộn lên hết rồi vậy”, cô ấy nói. “Nơi này đáng lý ra rất an toàn”.
Madeline đu đưa chiếc xe đẩy có một em bé bên trong, giọng nghẹn đi khi cô nói “Cô ấy là một người dễ mến. Và cô ấy còn non nớt lắm”.
Cô ấy kể với chúng tôi rằng “G” trong nhật ký của Paola là George, không biết họ là gì, một bồi bàn tại quán café Rhapsody. Anh ta tán tỉnh Paola, và Paola cũng có ý với anh ta - nhưng Madeline quả quyết rằng Paola và George chưa từng hẹn hò với nhau bao giờ.
Chúng tôi tìm thấy George Henley đang dọn dẹp bàn bên ngoài quán café Rhapsody trên đường Fillmore, và chúng tôi chất vấn anh ta. Chúng tôi vặn hỏi, cố làm anh ta sợ, nhưng bản năng mách bảo tôi rằng anh ta chẳng dính líu gì đến vụ bắt cóc hay mưu sát cả.
George còn trẻ con lắm, một đứa trẻ rất bình thường đang làm việc kiếm tiền để đi học vào ban đêm, cố gắng lấy được tấm bằng về hội họa.
George chùi tay vào tạp dề, lấy giấy phép lái xe của Paola từ tay tôi và nhìn vào hình của cô ấy.
“Ồ, chắc rồi. Tôi đã thấy cô ấy đến đây với mấy cô bạn gái”, George nói. “Nhưng cho đến lúc này, tôi vẫn chưa biết tên của cô ấy nữa”.