Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41
Chương 41

❊ ❊ ❊

Tôi vừa định quay gót rời đi thì Cindy mở cửa, mặc trên người bộ đồ ngủ màu hồng, tóc được buộc bằng những sợi dây len. Cô ấy nhìn tôi như thể trông thấy một xác chết.

“Cậu không sao chứ?” tôi hỏi.

“Tớ hả? Tớ ổn mà Lindsay. Tớ sống ở đây, nhớ không? Có chuyện gì xảy ra với cậu vậy?”

“Đáng lẽ ra tớ nên gọi điện trước”, tôi nói, ôm lấy cô bạn mình, tận dụng thời khắc này để kiềm chế bản thân, cố tạo ra vẻ tự nhiên. Nhưng rõ ràng là Cindy đã có dịp nhìn lướt qua và kịp ghi nhớ nét thất thần trên gương mặt tôi. Thành thật mà nói, cô ấy trông cũng không ổn chút nào. Nhưng tôi không biết là mình đang đi đến đây cho tới khi nhìn thấy cô.

“Vào trong di, vì Chúa, hãy ngồi xuống đi Lindsay”, cô ấy nói, nhìn tôi chằm chằm đầy lo lắng khi tôi ngồi xuống ghế sofa.

Những hộp giấy bìa các-tông được xếp thành chồng đặt dựa vào tường, lớp lớp giấy bao nổi cộm như bong bóng nước mà khi bóp nhẹ vào, chúng tạo ra tiếng kêu nghe rất vui tai, nằm nhấp nhô dưới chân tôi.

“Có chuyện gì xảy ra vậy Lindsay? Như Yuki thường nói ‘Trông cậu giống như vừa được lôi ra từ một đống bầy nhầy vậy.’”

Tôi cố nở một nụ cười gắng gượng “Đó gần giống với cảm giác của tớ lúc này đấy”.

“Cậu muốn uống gì nào? Trà nhé, thôi có lẽ là thứ gì đó đậm đặc hơn một chút vậy’.

“Trà sẽ tốt hơn đó”.

Tôi ngã người ra nệm sofa, một lát sau, Cindy từ nhà bếp bước ra, kéo một chiếc ghế dành để chân, ngồi xuống và đưa tôi một cốc nước. “Nào, hãy nói cho tớ biết có chuyện gì xảy ra với cậu đi”, cô ấy nói.

Không đùa cợt đâu nhé, Cindy là một người hoàn toàn đối lập với vẻ ngoài của cô ấy: ăn vận, trang điểm cầu kỳ với toàn phụ kiện màu hồng, không bao giờ rời khỏi nhà mà không tô son và mang những đôi giày sáng bóng, nhưng bên trong người phụ nữ nhỏ nhắn đó là sự bền bỉ, kiên trì và bướng bỉnh, người sẽ không ngại giữ chặt chân bạn và bám riết lấy cho đến khi bạn không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc nói cho cô ấy biết thứ mà cô muốn biết.

Bất chợt tôi cảm thấy mình thật là ngu ngốc. Nhìn thấy Cindy thôi đã làm tâm trạng tôi đỡ rối rắm hơn rồi, và tôi không còn muốn mở miệng kể về Joe nữa.

“Tớ muốn ngắm nghía căn hộ của cậu”.

“Cho tớ thở một chút đã”.

“Cậu thật là nhẫn tâm...”

“Có trách hãy trách nghề nghiệp mà tớ đã chọn”

“Và tự hào về nó nữa”.

“Chắc chắn là vậy rồi”.

“Đồ quỷ sứ”. Tôi thấy mình bật cười.

“Cứ thoải mái, nói tiếp đi. Tống khứ nó ra ngoài hết cho nhẹ người”, cô ấy nói. “Nói cho đã đi nào”.

“Kêu cậu đồ quỷ sứ là cách tốt nhất để tôi xả xì- trét đó chứ”.

“Thôi được rồi. Chuyện gì thế, Linds?”

Tôi che mặt bằng chiếc gối tựa lưng, vặn nhỏ đèn xuống, cảm thấy lòng mình chới với, hoang mang. Tôi thở dài. “Tôi đã chia tay với Joe rồi”.

Cindy giật lấy cái gối ra khỏi mặt tôi.

“Cậu đang đùa thôi có phải không?

“Thôi mà, tử tế chút đi Cindy. Nếu không tớ sẽ ợ ra sàn nhà cậu đấy”.

“Được rồi, được rồi, vậy tại sao cậu lại làm như thế? Joe thông minh này, đẹp trai này. Anh ấy lại rất yêu cậu nữa. Và cậu cũng yêu anh ấy. Có chuyện giữa hai người sao?”

Tôi co chân lên ôm lấy hai đầu gối mình, tựa cằm vào sát đó. Cindy ngồi xuống kế bên tôi trên ghế sofa. Cô vòng một tay ôm lấy tôi.

Tôi thấy như mình đang bám vào một cành cây gầy nhẵng, bị sóng triều cuốn trôi, quất đập tới tấp mà không cách gì chống đỡ nổi, chới với một mình giữa biển cả bao la. Dạo này tôi rất thường hay khóc. Tôi nghĩ có lẽ mình sắp bị mất trí đến nơi rồi.

“Từ từ cũng được nhỏ à. Tớ ở đây với cậu mà. Đêm còn dài lắm. Không sao đâu”.

Tôi đành chịu, nói tuột ra chuyện tôi đến Washinton DC, xấu hổ như thế nào khi nghi ngờ Joe bắt cá hai tay và tôi cảm thấy thế nào về tâm trạng yêu đương thay đổi thất thường của tôi. “Tớ thật sự rất đau đớn Cindy à. Nhưng tớ đã làm một chuyện đúng”.

“Đó không phải là vì cậu cảm thấy đau đớn khi anh ấy không có ở nhà và cậu thấy người phụ nữ đó đấy chứ?”

“Không, không phải như vậy đâu”.

“Ôi Chúa ơi, Linds, tớ không có ý làm cậu khóc đâu. Nằm xuống đây. Nhắm mắt lại đi nào”.

Cindy đẩy nhẹ tôi nằm nghiêng xuống, kê gối dưới đầu tôi. Chỉ một lát sau, một tấm chăn đã được đắp lên người tôi. Đèn tắt, tôi cảm nhận được Cindy đẩy tôi nằm gọn lên ghế sofa.

“Mọi chuyện chưa kết thúc như vậy đâu Linds à. Tin tớ đi, chưa kết thúc đâu”.

“Nhiều lúc cậu cũng sai đấy, cậu biết không?” tôi lầm bầm.

“Có muốn cá với tớ không?” Cindy hôn lên má tôi. Rồi tôi bị cuốn vào cơn mộng mị và thấy mình là một diễn viên ngôi sao đang đóng vai chính trong một bộ phim nào đó. Tôi chìm sâu trong giấc ngủ quằn quại một nỗi buồn khó tả, chỉ bị đánh thức khi những tia nắng mặt trời rọi qua cửa sổ không treo rèm của nhà Cindy.

Tôi cố ép mình ngồi dậy, vung chân ra khỏi ghế sofa, thấy mảnh giấy nhỏ Cindy để lại trên bàn nói rằng cô ấy đi ăn điểm tâm và uống café.

Điều đó nhắc tôi nhớ tới một sự kiện quan trọng trong ngày hôm ấy.

Jacobi và Macklin có một buổi họp với nhân viên vào tám giờ sáng. Mỗi nhân viên cảnh sát tham gia vào vụ án về Tyler và Ricci đều phải có mặt ở đó - chỉ riêng tôi là chưa đến.

Tôi viết vội một lời nhắn cho Cindy, xỏ chân vào giày và chạy như bay ra khỏi cửa.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.