Tôi gõ cửa Trung tâm giới thiệu việc làm Westwood Registry buổi sáng âm u ngày hôm đó sau khi bay về từ Los Angeles. Conklin đứng bên cạnh tôi khi một người đàn ông mặt tròn hé mở cánh cửa kêu răng rắc. Ông ta khoảng năm mươi mấy tuổi, mái tóc vàng sắp ngả sang màu xám, đôi mắt xám trong vắt nhìn tôi săm soi qua một cặp kính không viền khung đặt trên chiếc mũi khoằm nhọn như mũi két.
Ông ta có liên quan gì đến vụ bắt cóc Madison Tyler không?
Ông ta có biết con bé hiện giờ ở đâu không?
Tôi trình huy hiệu ra rồi giới thiệu mình cùng cộng sự Conklin.
“Vâng, tôi là Paul Renfrew”, người đàn ông đứng nơi cánh cửa lên tiếng. “Hai vị là thám tử, đã đến đây mấy ngày trước rồi phải không?”
Tôi nói với ông ta rằng chúng tôi có đến đây, và rằng chúng tôi có một vài câu hỏi về Paola Ricci.
Renfrew mời chúng tôi vào trong, chúng tôi theo sau gã đàn ông đỏm dáng này xuống dãy hành lang hẹp, ngang qua cánh cổng xanh bị khóa lại từ khi chúng tôi thấy nó lần đầu tiên đến đây.
“Hăy ngồi, ngồi xuống đi”, Ronlrow nói, vì vậy Conklin và tôi mỗi người ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ ngay góc phải của văn phòng làm việc trông khá ấm cúng này khi Renfrew kéo ra một cái ghế khác.
“Tôi đoán là hai vị muốn biết tôi đang ở đâu khi Paola bị bắt cóc" Renfrew nói với chúng tôi.
“Đó chỉ mới là câu mở đầu thôi”, Conklin nói. Trông anh rất mệt mỏi. Tôi biết cả hai chúng tôi đều cảm thấy rã rời như nhau.
Renfrew lấy ra một quyển sổ tay nhỏ xíu, mỏng dính từ trong túi áo, cuốn sổ tay công việc hàng ngày, thuộc loại máy tính bỏ túi. Không cần nhắc nhở, ông ta cung cấp ngắn gọn bằng miệng lịch họp của mình ở phía bắc San Francisco những ngày trước, trong và sau hôm Paola bị giết, cùng với tên của những khách hàng tiềm năng mà ông ta gặp gỡ.
“Tôi có thể photo bản này cho hai vị”, ông ta đề nghị. Trong khung báo động từ một tới mười, mười là khi ngọn lửa cháy đến cấp ba, tôi thầm đánh giá tình hình này ở mức bảy. Renfrew có vẻ chuẩn bị quá tốt và tập dượt kỹ càng.
Tôi nhận bản photo lịch làm việc của Renfrew và hỏi ông ta về nơi ở của vợ ông trong cùng khoảng thời gian đó.
“Bà ấy đang đi công tác dài ngày ở Đức và Pháp”, Renfrew bảo chúng tôi. ‘Tôi không có bản lịch trình chi tiết và chính xác của bà ấy vì bà ấy tự mình giải quyết mọi chuyện trong chuyến đi, nhưng tôi thật sự trông đợi bà ấy sẽ trở về vào tuần tới”.
Tôi hỏi “Ông có nghĩ ra được bất kỳ người nào muốn làm hại Paola hay Madison không?”
“Không, tôi hoàn toàn không biết”, Renfrew nói. “Mỗi khi bật TV lên, tôi lại nghe thấy một tin tức khác về một vụ bắt cóc nào đó. Nó thật sự là một căn bệnh dịch”, ông ta nói. “Paola là một cô gái đáng mến, và tôi lấy làm thương tiếc trước cái chết của cô ấy. Mọi người đều yêu quý cô.
‘Tôi gặp Madison được một lần”, Renfrew nói tiếp. ‘Tại sao lại có ai đó muốn làm hại một cô bé dễ thương như vậy kia chứ? Tôi chỉ không hiểu. Cái chết của nó là một bi kịch thật sự, thật sự khủng khiếp”.
“Điều gì khiến ông nghĩ rằng Madison đã chết?” tôi chộp hỏi ông ta liền.
“Con bé chưa chết hả? Tôi chỉ phỏng đoán vậy thôi... Tôi xin lỗi, vì đã nói nhầm. Tôi hy vọng các vị sẽ tìm thấy con bé còn sống và bình an trở về”.
Chúng tôi đang rời khỏi Trung tâm giới thiệu việc làm Westwood Registry thì người quản lý của Renfrew, Mary Jordan, bước khỏi ghế ngồi và theo sau chúng tôi ra cửa.
Khi bước ra ngoài không khí ẩm ướt của buổi sáng hòa trong mùi cá từ khu chợ kề bên, Jordan đặt bàn tay cô lên cánh tay tôi.
“Làm ơn”, cô ấy nói vẻ gấp gáp “dẫn tôi đến một nơi nào đó để nói chuyện. Tôi có điều này muốn kể với hai người”.