Tôi đã trải qua một đêm ngủ vùi trên sofa nhà Cindy, toàn thân ê ẩm, giật mình thức dậy khi vẫn còn ngái ngủ và trời vẫn còn chưa sáng rõ, đi tuần tra khắp nơi trong khu chung cư Blakely Arms. Tôi kiểm tra từng lối thoát hiểm, từng góc cầu thang, sân thượng và tầng hầm, chẳng thấy ai khả nghi cả, chỉ thấy người phụ nữ lớn tuổi đang một mình giặt quần áo vào lúc hai giờ sáng. Khi mặt trời ló dạng, tôi ghé tạt qua nhà để thay quần áo và giờ thì, ngồi bên ngoài tòa án, giật cả mình, máu chảy rần rật trong người khi chấp hành viên tòa án gọi đến tên tôi.
Tôi tiến vào trong qua lớp cửa kép rồi qua tiền sảnh, xuống sàn gỗ sồi đã mòn vẹt bước chân người thẳng đến chỗ ngồi của nhân chứng, nơi tôi phải tuyên thệ trả lời sự thật.
Yuki chào đón tôi theo nghi thức tòa án, hỏi tôi một vài câu nhằm xác lập khả năng cũng như độ đáng tin cậy nơi tôi.
Rồi cô hỏi “Cô có nhận ra được người đàn ông đã thú tội xả súng giết người trên phà không?”
Tôi nói “có” rồi chỉ thẳng vào mặt tên cặn bã đang ngồi cạnh Mickey Sherman.
Sự thật thì Alfred Bririkley trông khác hẳn với lần tôi thấy hắn vừa rồi. Mặt hắn tròn ra, đôi mắt tóe lửa trước kia giờ cụp xuống như con mèo cúm nước. Râu cạo và tỉa tót gọn gàng, trông hắn trẻ hơn đến sáu tuổi so với lúc hắn đến đầu thú về vụ giết người trên phà Del Norte.
Nguy hiểm làm sao, lúc này nhìn hắn ngây thơ quá, như thể đó là đứa em trai Freddy bé bỏng của mọi người, một cậu trai bình thường như bao người khác.
Yuki quay sang tôi, đứng trụ trên đôi giày đế cao nhọn vút, hỏi “Cô có kinh ngạc khi bị cáo đến rung chuông nhà cô không?”
“Tôi khá là choáng váng, sững sờ, thật sự đó, nhưng khi anh ta gọi vọng lên cửa sổ, bảo tôi xuống lầu bắt giữ anh ta, tôi sẵn sàng hành động”.
“Vậy cô đã làm gì?”
‘Tôi tước vũ khí, còng tay anh ta lại và gọi điện nhờ hỗ trợ. Trung úy Warren Jacobi và tôi mang anh ta về đồn cảnh sát, nơi anh ta bị giam lại để hỏi cung”.
“Cô có đọc cho Brinkley nghe về quyền lợi của anh ta không?”
“Có, bên ngoài nhà tôi và một lần nữa trong phòng hỏi cung”.
“Anh ta có vẻ hiểu và nhận thức được những gì cô nói hay không?”
“Có. Tôi đưa anh ta một bản kiểm tra tâm thần để chắc rằng anh ta biết tên mình, nơi sinh sống, và những điều anh ta đã làm. Anh ta khước từ các quyền lợi và một lần nữa nhìn nhận đã bắn giết người trên phà Del Norte”.
‘Theo cô thì lúc đó anh ta có tỉnh táo không, trung sĩ?”
“Có. Anh ta có vẻ khích động và bối rối. Người thì nhếch nhác. Nhưng trung úy Jacobi và tôi thấy anh ta sáng suốt và nhận thức được, tức là tỉnh táo”.
“Cám ơn cô, trung sĩ Boxer”, Yuki nói. “Đến lượt bên biện hộ chất vấn nhân chứng”.
Ánh mắt của các thành viên ban hội thẩm đổ dồn về người đàn ông bảnh bao và nhanh nhẹn ngồi bên cạnh Alfred Brinkley. Mickey Sherman đứng dậy, cài vội nút giữa của chiếc áo khoác xám than, ban cho tôi một nụ cười tươi roi rói.
“Chào Lindsay”, ông ta nói.