Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Chương 7

❊ ❊ ❊

Viên chỉ huy của Tổ thu thập chứng cứ hiện trường (CSU), Charlie Clapper, bước lên tàu rồi đi thẳng lên boong cùng đội của mình chỉ ít phút sau khi các nhân chứng được cho về. Charlie dừng lại trước mặt chúng tôi, bắt tay sếp Tracchio, nói “Chào Lindsay”, rồi đưa mắt nhìn xung quanh.

Rồi anh đưa tay vào sâu bên trong túi áo khoác vải len sần sùi của mình, lôi ra đôi găng tay nhựa và đeo chúng vào.

“Vụ này phức tạp đây”, anh ta nói.

“Chúng ta phải tích cực và lạc quan chứ”. Tôi lên tiếng, không thể giấu được sự bực bội trong giọng nói.

“Tôi nói vậy chứ không phải vậy đâu. Cô biết mà”.

Tôi đứng cạnh Tracchio khi CSU tản ra, kẻ phấn xung quanh, chụp hình các thi thể và các vết máu bắn tung tóe khắp nơi. Họ moi ra một viên đạn bị ghim vào thân tàu, rồi họ bỏ vào túi vật chứng có thể giúp chúng tôi lần ra manh mối của kẻ sát nhân: một nửa gói thuốc lá Thổ Nhĩ Kỳ được tìm thấy dưới gầm bàn phía sau đuôi tàu.

“Tôi phải đi đây, trung úy à”, Tracchio bảo tôi, nhìn xuống chiếc đồng hồ hiệu Rolex của mình. “Tôi có một cuộc họp với ngài thị trưởng”.

“Tôi muốn nhận vụ này - chính tôi sẽ làm”, Tôi nói.

Ông ta ném cho tôi một cái nhìn trừng trừng không chớp mắt. Tôi nói ra điều đó khiến ông ta giận dữ nhưng tôi không thể làm khác hơn được.

Tracchio là một người khá tốt bụng và nói chung tôi cũng mến ông ta. Nhưng ông sếp rất độc tài và thiển cận, chỉ muốn làm việc theo ý mình mà thôi. Ông ta chưa bao giờ trực tiếp phá án, vì vậy ông ấy luôn nhìn nhận mọi sự theo hướng phiến diện.

Ông ta muốn tôi phá án nhưng phải quanh quẩn trong văn phòng.

Nhưng tôi lại hoàn thành nhiệm vụ tốt nhất khi đi ra ngoài.

Lần trước khi tôi nói với Tracchio rằng mình muốn tham gia tra án để nâng cao nghiệp vụ, ông ấy đã bảo rằng tôi thật là vô ơn, rằng tôi phải học hỏi thêm nhiều nữa mới mong được làm chỉ huy một tập thể, rằng tôi nên làm tốt công việc mà mình được giao và tự cảm thấy may mắn vì được thăng chức trung úy.

Giờ đây, ông ta lại nhắc nhở tôi một cách hết sức gay gắt rằng một trong số đồng đội của tôi đã bị giết chết trên đường và cách đây chỉ vài tháng thôi, cả Jacobi và tôi bị bắn trong một con hẻm vắng vẻ, hoang tàn ở khu Tenderloin. Đó là sự thật. Cả hai chúng tôi đã suýt mất mạng. (Xem Ngày 4 tháng 7)

Còn hôm nay, ông ấy không thể bác bỏ lời đề nghị của tôi được. Cô bạn thân thiết nhất của tôi bị một viên đạn xuyên qua ngực, còn hung thủ thì đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

“Tôi sẽ phối hợp cùng với Jacobi và Conklin. Một đội ba người. Còn McNeil và Chi sẽ hỗ trợ thêm. Sẽ yêu cầu hỗ trợ nếu cần thiết”.

Tracchio miễn cưỡng gật đầu, nhưng xem như tôi đã được bật đèn xanh. Tôi cảm ơn ông ấy và bấm điện thoại gọi cho Jacobi. Rồi tôi gọi cho bệnh viện, nói chuyện với một cô y tá nghe giọng có vẻ nhã nhặn và tử tế. Cô ấy bảo rằng Claire vẫn còn đang trong phòng phẫu thuật.

Tôi rời khỏi hiện trường với chiếc máy quay phim của Jack Rooney trên tay, dự định sẽ tự mình xem đoạn băng quay cảnh nổ súng sau khi về trụ sở.

Tôi bước xuống đường và lầm bầm, “Thật điên rồ”, trước khi tiến tới vỉa hè. Phóng viên từ ba kênh truyền hình địa phương và báo Bản tin hàng ngày đang đợi tôi. Tôi biết tất cả bọn họ.

Máy chụp ảnh chụp lia lịa. Micro được đẩy tới tấp trước mặt tôi.

“Đây có phải là vụ tấn công khủng bố không, thưa trung úy?”

“Ai đã nổ súng giết người?”

“Có bao nhiêu người thiệt mạng?”

“Các anh cho tôi thở một chút với. Án mạng mới xảy ra vào sáng nay”, Tôi nói, thầm ước mấy tay phóng viên này chộp lấy Tracchio hay bất kỳ ai trong số hơn bốn mươi cảnh sát viên đang bao quanh hiện trường vụ án, những người rất mong nhìn thấy mình trên bản tin truyền hình lúc sáu giờ.

“Chúng tôi sẽ thông báo tên các nạn nhân sau khi liên lạc với gia đình họ”.

“Và chúng tôi sẽ tìm bằng được kẻ đã gây ra chuyện khủng khiếp này”, Tôi nói bằng niềm hy vọng và sự quả quyết của mình. “Hắn sẽ không có lối thoát đâu”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.