Trông tôi chẳng giống ai trên chiếc ghế dài đang ngồi chờ chuyến bay cả, tất cả đàn ông đều mặc com-lê xám với cà vạt đỏ hoặc xanh dương - và tôi. Tôi mặc một chiếc áo len ca-sơ-mia màu bơ cổ hình chữ V, quần jean bó và một chiếc áo khoác bằng vải tuýt chít ngang eo. Tóc tôi sáng bóng lên. Mấy gã đàn ông liếc nhìn làm tôi thấy hãnh diện vô cùng.
Trong khi chờ máy bay cất cánh, tôi thầm kiểm tra lại mấy việc: Rằng nhân viên chăm sóc cho Martha đang lo cho nó. Rằng tôi đã khóa và cất khẩu súng cùng huy hiệu của mình vào trong ngăn kéo. Rằng tôi đã bỏ điện thoại di động lại trong xe. Thật ra, bỏ điện thoại lại là do sai sót, nhưng tôi không ngần ngại tự bảo rằng mình cố tình bỏ nó lại, với ý nghĩa là tôi muốn tránh xa công việc.
Tôi chỉ bay một chuyến ngắn thôi nhưng đã kịp mang theo mình những vật dụng cần thiết: son môi và vé khứ hồi hạng thương gia đến sân bay Reagan.
National mà Joe đã đưa tôi cùng với chìa khóa nhà anh ấy kèm lời nhắn “Đây là ‘giấy thông hành đến với Joe’ và bất cứ lúc nào cũng tốt. xoxo, Joe”.
Tôi cảm thấy một chút liều lĩnh khi máy bay cất cánh. Không chỉ là tôi đang rời bỏ thành phố với một mâu thuẫn chưa giải quyết được mà còn có một điều gì đó làm tôi thấy bồn chồn, lo lắng lắm.
Joe đã từng bất ngờ đến thăm tôi, nhưng tôi chưa bao giờ ghé qua thăm anh mà không báo trước cả.
Ly rượu sâm-panh trước khi bay giúp tôi ổn định lại và ngay sau khi máy bay cất cánh, tôi hạ ghế thấp xuống và bật nó ra rồi nằm ngủ, chỉ thức dậy khi nghe tiếng viên phi công thông báo máy bay sắp hạ cánh xuống Washington DC.
Nửa tiếng sau, taxi lái vòng vòng quanh hàng cây và mấy cái đài phun nước trước khu chung cư phức hợp Kenedy-Warren sang trọng dạng chữ L. Chỉ ít phút sau đó, tôi đã đứng ở hành lang được lót thảm dày tầng trên cùng của khu nhà nổi tiếng này, nhấn chuông cửa nhà Joe.
A, em đã đến rồi đây.
Khi không nghe tiếng anh trả lời, tôi nhấn chuông thêm lần nữa. Rồi tôi luồn chiếc chìa khóa đầu tiên vào ổ khóa thấp bên dưới, dùng chìa thứ hai tra vào chốt thứ hai rồi mở cửa.
Tôi gọi to “Joe ơi” khi bước vào căn phòng tôi tăm không ánh đèn nhà Joe. Tôi gọi thêm lần nữa khi gần đến sát nhà bếp.
Giờ thì tôi tự hỏi Joe đang ở đâu?
Tại sao anh không trả lời cuộc điện thoại nào hết?
Nhà bếp mở ra một không gian thoáng đãng và tươi tắn của phòng ăn và phòng khách. Sàn lót bằng gỗ cứng rực lên dưới luồng ánh sáng rót qua cửa sổ đằng xa kia, và tôi thấy bên ngoài là một sân thượng rộng rãi, khoáng đạt.
Tôi để ý thấy rằng vật dụng nội thất bằng gỗ tốt và bao bọc sang trọng, cẩn thận được sắp xếp hết sức gọn gàng và ngăn nắp.
Đưa mắt nhìn xa hơn, tim tôi như đóng sầm lại và ngừng đập.
Một người phụ nữ nằm cuộn mình trên ghế sofa, hướng về phía cửa sổ, thảnh thơi đọc tạp chí, dây đeo iPod màu trắng lủng lẳng trên tai cô ta.
Tôi quá ngỡ ngàng đến nỗi không thể nhúc nhích được.
Cũng không thể thốt ra được một lời.