Mickey Sherman ngồi cạnh Alfred Brinkley tại bàn của bên bào chữa, cố tìm cách giải thích và làm cho thân chủ mình hiểu ra vấn đề. Đó quả là một sự thử thách, khi tâm trí Brinkley vô cùng rối rắm, bấn loạn vì mấy loại thuốc mà hắn ta dùng điều trị khi còn trẻ. Kẻ đần độn đáng thương này trông nhũn như con chi chi.
“Fred, Fred”, Mickey lắc lắc vai thân chủ mình. “Fred này, chúng ta sẽ bắt đầu biện hộ cho anh hôm nay đấy, anh hiểu không? Vì vậy tôi sẽ sắp xếp người ra làm chứng xác nhận tính cách thật của anh”.
Brinkley gật đầu. “Anh cho mời bác sỹ của tôi ra làm chứng hả?”
“Đúng vậy. Bác sỹ Friedman sẽ trình bày về trình trạng sức khoẻ tâm thần của anh, vì vậy đừng bi quan nhé. Ông ta đứng về phe cậu đó”.
‘Tôi muốn, có một cơ hội nói về suy nghĩ của mình trong chuyện này”.
“Chúng ta sẽ đợi xem sao. Tôi cũng chưa biết liệu chúng ta có cần cho cậu đứng lên bục phát biểu không nữa”.
Trợ lý của Mickey chuyển một tờ giấy nhỏ, trong đó nói rằng tất cả các nhân chứng mà ông ta cần đều đã sẵn sàng đối chất trước tòa. Rồi chấp hành viên tòa án hô to “Nghiêm”, và thẩm phán bước vào phòng xét xử qua cánh cửa phía sau bàn chủ toạ. Các thành viên ban hội thẩm cũng bước vào và ngồi xuống.
Đó là ngày thứ tư của phiên tòa xét xử Alfred Brinkley, và phiên tòa bắt đầu.
“Sherman”, thẩm phán Moore nói “anh đã sẵn sàng làm việc với nhân chứng đầu tiên chưa?”
“Bên biện hộ cho gọi anh Isaac Quintana”.
Quintana mặc mấy lớp áo kỳ dị như thường lệ, nhưng mắt anh ta thì sáng rỡ và anh ta mỉm cười khi ngồi vào ghế nhân chứng.
“Anh Quintana”, Sherman nói.
“Gọi tôi là Ike được rồi”, nhân chứng nói. “Mọi người đều gọi vậy’.
“Được rồi, tôi sẽ gọi anh là Ike”, Mickey nói một cách bình thản, tự nhiên hiếm có. “Làm cách nào mà anh biết Brinkley?”
“Chúng tôi có một thời gian sống ở Napa State cùng nhau”.
“Đó đâu phải là một trường học, phải không nhỉ?” Sherman nói, mỉm cười với nhân chứng, xóc xủng xẻng mấy đồng xu trong túi mình.
“Không, đó là nhà thương điên đấy chứ’, Ike nói, cười toe toét.
“Nó là bệnh viện công chuyên khoa tâm thần, có đúng vậy không?”
“Chắc chắn rồi”.
“Vậy anh có biết tại sao Fred lại vào đó không?”
“Biết chứ. Anh ta bị trầm cảm. Không thèm ăn. Không bước ra khỏi giường. Luôn gặp ác mộng. Em gái anh ta chết rồi, anh biết đấy, và khi anh ta vào bệnh viện Napa, đó là bởi vì anh ta không muốn sống trên cõi đời này nữa”.
“Ike này, sao anh biết là Fred bị trầm cảm và muốn tự tử?”
“Anh ta kể cho tôi nghe. Và tôi biết là anh ta phải dùng thuốc chống suy nhược, trầm cảm, một loại thuốc chống trầm cảm nào đó”.
“Và anh quen biết Fred trong bao lâu?”
“Khoảng hai năm”.
“Anh có hoà hợp với anh ta không?”
“Ồ, chắc rồi. Fred là một anh chàng đáng mến. Đó là lý do tại sao tôi biết anh ta không phải cố ý giết mấy người trên chuyến phà đó..”.
“Phản đối, thưa quý toà. Phản đối nhân chứng trả lời không đúng câu hỏi”, Yuki lớn tiếng. “Tôi đề nghị quý toà cho phép loại câu nói cuối cùng vừa rồi của nhân chứng ra khỏi hồ sơ”.
“Phản đối hữu hiệu”.
‘Ike này”, Sherman hỏi một cách trấn, an, “Có bao giờ Fred Brinkley tỏ ra bạo lực khi anh quen anh ta không?”
“Chúa ơi, không hề. Ai nói với anh vậy? Anh ta rất mềm mỏng. Thuốc ngủ tác động đến con người như vậy đó. Uống thử một viên đi rồi anh thật sự sẽ không còn điên nữa”.