Chín giờ sáng hôm sau, Jacobi, Conklin và tôi đi chiếc xe không có phù hiệu cảnh sát, đến đường Mason, gần quảng trường North Point. Chúng tôi đậu cách bến cảng Fisherman hai dãy nhà, đó là một khu du lịch với nhiều khách sạn đồ sộ, nhà hàng, cửa hàng cho thuê xe đạp, quầy hàng lưu niệm chen chúc nhau mọc lên như nấm, nơi mà những người bán hàng rong trên vỉa hè dựng bảng để quảng cáo các mặt hàng của họ.
Tôi cảm thấy rất thích thú khi bước vào khoảng không gian thoáng đãng, rộng mở của nhà sách. Jacobi trình huy hiệu cho một nhân viên nhà sách ở chiếc bàn gần nhất, hỏi cô ta có biết Alfred Brinkley không.
Cô nhân viên gọi người quản lý tầng trệt bằng nội đàm, rồi anh này dẫn chúng tôi đến thang máy đi xuống tầng hầm, giới thiệu chúng tôi với người quản lý kho, một người đàn ông da đen gầy gò khoảng ngoài ba mươi tuổi, tên là Edison Jones, mặc chiếc áo hiệu Duran Duran đã cũ sờn và đeo khuyên mũi.
Chúng tôi đưa mắt nhìn khắp nhà kho - những chiếc kệ xếp chạy dài theo những bức tường bê tông, những cánh cửa cuốn bằng kim loại mở thông ra bai lên xuống hàng, nhiều nhân viên đang đẩy xe đựng sách xung quanh chúng tôi.
“Fred và tôi từng là bạn”, Jones nói. “Chúng tôi thường tụ tập sau giờ làm việc anh ta khá sáng dạ, đó là lý do tôi thích anh ta. Rồi anh ta bắt đầu có biểu hiện kỳ lạ”. Jones vặn nhỏ âm lượng chiếc TV đang được đặt trên mặt bàn kim loại, la liệt các hóa đơn cùng hàng tá văn phòng phẩm.
“Kỳ lạ là sao?”Conklin hỏi.
“Đôi khi anh ta bảo tôi, “Anh có nghe Wolf Blitzer vừa gì nói với tôi không?” giống như thể chiếc TV đang nói chuyện với anh ta vậy. Rồi anh ta trở nên giậm giật, hay lẩm bẩm và hát một mình. Điều này khiến ban quản lý khó chịu”, Jones nói, đưa tay vuốt nhẹ lên áo. “Rồi khi Fred bắt đầu bỏ việc không lý do, họ đã có cớ để sa thải anh bạn đó”.
“Tôi có giữ mấy quyển sách của anh ta”, Jones bảo chúng tôi. Anh với tay lên một cái kệ, kéo xuống một chiếc hộp rồi đặt nó lên bàn.
Tôi mở nắp ra, thấy có mấy quyển sách khá nặng bên trong của Jung, Nietzsche và Wilhelm Reich. Và có một quyển bìa mềm bị quăn ở góc, quyển Nguồn gốc của ý thức trong sự bất hoạt của tâm thức song hành, tác giả Julian Jaynes.
Tôi nhấc quyển sách đó ra khỏi hộp.
“Đó là quyển sách gối đầu giường của anh ta đó”, Edison nói. “Tôi ngạc nhiên vì anh ta đã không quay lại lấy nó”.
“Quyển sách này nói về cái gì vậy?”
“Theo Fred, Jaynes có một giả thuyết là từ ba ngàn năm trước, hai bán cầu não của bộ óc con người vẫn chưa liên thông được với nhau”, Jones nói, “vì vậy hai nửa bộ não đã không liên lạc một cách trực tiếp”.
“Vậy ý nghĩa thiết yếu của quyển sách là gì?” Jacobi hỏi.
“Jaynes nói rằng ý nghĩa thực sự là: con người tin rằng ý nghĩ của riêng họ đến từ bên ngoài phạm vi con người mình, rằng những suy nghĩ đó thật ra là mệnh lệnh từ các vị Chúa”.
“Vậy thì Brinkley là... gì?” Jacobi hỏi. “Là người nghe được giọng nói từ Đấng Tối cao Máy thu hình?”
“Tôi nghĩ lúc nào anh ta cũng nghe được những tiếng nói văng vẳng bên tai mình. Và những giọng nói đó bảo anh ta phải làm gì”.
Lời nói của Jones làm cho tôi sợ đến tê buốt. Hơn bốn mươi tám giờ đã trôi qua kể từ khi vụ án xảy ra. Trong khi các thi thể chất thành đống thì Brinkley vẫn nhởn nhơ đâu đó ngoài vòng pháp luật, nhận mệnh lệnh từ những tiếng nói và lăm lăm khẩu súng bên mình.
“Anh có thể nghĩ ra được giờ này Brinkley đang ở đâu không?” Tôi hỏi.
“Tôi thấy anh ta lảng vảng trước cửa một quán bar cách đây khoảng một tháng”, Jones nói. “Trông khá là lôi thôi. Râu ria tua tủa. Tôi đùa rằng anh ta đang trở về với thiên nhiên hoang dã, nghe vậy thì nét mặt anh ta ánh lên nét gì đó giống như một kẻ mất trí. Nhưng anh ấy đã không nhìn thẳng vào mắt tôi”.
“Chỗ đó là ở đâu vậy?”
“Bên ngoài quán bar Double Shot ở đường Geary. Fred không uống rượu, vì vậy có lẽ anh ta ở trong khách sạn bên trên quán bar”.
Tôi biết chỗ đó. Khách sạn Barbary là một trong hàng tá “những khách sạn ba lỗ ở Tenderloin, có phòng cho thuê theo giờ dành cho gái điếm, dân du thủ du thực và những kẻ không còn gì để mất. Nó chỉ cách nơi tận cùng xã hội một bước thôi, mà cũng không chắc là đến một bước đâu.
Nếu Fred Brinkley đã sống ở khách sạn Barbary cách đây một tháng, hẳn lúc này hắn ta vẫn còn lẩn quẩn ở đó.