Madison Tyler chơi cò cò trên vỉa hè, đoạn chạy ngược về phía cô bảo mẫu, nắm chặt lấy tay cô khi cả hai thả bộ đến công viên Alta Plaza, Madison nói “Cô có nghe cháu nói gì không, cô Paola?”
Paola Ricci bóp nhẹ bàn tay bé nhỏ của Madison. Đôi lúc, vẻ già dặn trước tuổi của cô bé năm tuổi nhỏ nhắn, đáng yêu này còn vượt xa những gì mà Paola có thể tưởng tượng được.
“Tất nhiên là cô có lắng nghe cháu chứ, bé yêu ạ”.
“Như cháu đã nói”, cô bé nói bằng giọng điệu người lớn ngồ ngộ của nó, “Khi cháu chơi bản nhạc Bagatelle của Beethoven, mấy nốt đầu tiên là gam đi lên, và chúng giống như là một chiếc thang xanh vậy...”.
Cô bé ngân nga mấy nốt nhạc đó.
“Rồi, đến đoạn kế tiếp, khi cháu chơi gam Đô - Rê - Đô, mấy nốt đó là hồng-xanh-hồng!” cô bé la lên.
“Vậy cháu tưởng tượng mấy nốt nhạc đó có màu à?”
“Không phải, cô Paola à”, cô bé nói một cách hài hước và kiên nhẫn. “Mấy nốt nhạc có màu như vậy đó. Cô không thấy màu sắc khi hát sao?”
“Không, cô nghĩ mình là một người ngờ nghệch” Paola nói. “Cô bảo mẫu ngờ nghệch”.
“Cháu không biết cô bảo mẫu ngờ nghệch là gì” Madison nói, nụ cười rạng rỡ làm ánh lên những tia sáng trong đôi mắt nâu to tròn của cô bé. “Nhưng nó nghe có vẻ ngộ nghĩnh nhỉ!”
Cả hai cùng cười lớn, Madison ôm lấy eo cô Paola, vùi mặt vào áo khoác của cô bảo mẫu trẻ khi cả hai đi qua ngôi trường Waldorf danh tiếng, chỉ cách nhà của Madison một dãy rưỡi thôi.
“Hôm nay là thứ bảy”, Madison thì thầm với Paola. “Cháu thậm chí không phải nghĩ tới việc đến trường vào ngày thứ bảy nữa đấy cô ạ”.
Giờ thì cả hai chỉ còn cách công viên một dãy nhà nữa thôi, thấy những bức tường đá bao quanh nó, Madison càng thích thú hơn và chợt đổi chủ đề.
“Mẹ nói là cháu có thể nuôi một con chó săn giống Anh khi cháu lớn hơn một chút”, Madison tiết lộ khi họ băng qua Divisadero. “Cháu sẽ đặt tên cho nó là Wolfgang”.
“Chà, một cái tên nghe thật đáng gờm để đặt cho một chú chó nhỏ ấy nhỉ”, Paola nói, vẫn chú ý qua đường một cách cẩn thận. Cô hầu như không để ý đến chiếc xe hơi màu đen đang nổ máy đậu bên ngoài hàng rào công viên. Những chiếc xe hơi đen đắt tiền cũng bình thường như những con quạ ở khu Paciffic Heights vậy thôi.
Paola đu đưa cánh tay Madison, còn cô bé thì nhảy lên bậc thềm rồi thình lình khựng lại khi có một người bước ra khỏi chiếc xe hơi và tiến nhanh về phía họ.
Madison nói với cô bảo mẫu “Cô Paola ơi, người đó là ai vậy?”
“Có việc gì thế?” Paola hỏi người đàn ông vừa bước ra khỏi xe.
“Ở nhà có chuyện gấp. Cả hai người phải theo chúng tôi ngay. Madison, mẹ cháu bị ngã cầu thang đấy”.
Madison bước vòng ra sau lưng cô bảo mẫu, la lên “Bố cháu bảo đừng bao giờ đi với người lạ! Tin cháu đi, mấy chú là người lạ đó”.
Gã đàn ông nhấc bổng đứa bé lên như nhấc một túi hạt, và khi cô bé hét lên “Cứu với! Bỏ cháu xuống”, thì hắn ném cô bé vào ghế sau của chiếc xe.
“Chui vào đi”, gã ra lệnh cho Paola đồng thời chĩa thẳng khẩu súng ngắn vào ngực cô ấy.
“Chui vào xe ngay hoặc hôn giã biệt đứa bé này đấy”.