Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 92
Chương 92

❊ ❊ ❊

Yuki đứng lên từ bàn của bên nguyên và đưa tay vuốt phẳng các nếp nhăn trên chiếc váy sọc li ti của mình, thầm nghĩ rằng Quintana giống với nhân vật Muppet trong tiểu thuyết, với điệu cười vô duyên và lớp quần áo luộm thuộm, trông như một cây móc treo bán đồ lộn xộn.

Tất cả dường như đang đi theo chiều hướng có lợi cho hắn. Các thành viên ban hội thẩm mỉm cười, thích hắn và có vẻ đang thiên về Brinkley.

Yuki hỏi “Anh Quintana, tại sao anh lại vào trong bệnh viện công Napa?”

“Tôi bị chứng rối loạn dạng nhẹ vì hay bị ám ảnh. Không phải là nó nguy hiểm hay gì hết. Nó chỉ chiếm rất nhiều thời gian của tôi mà thôi, vì tôi hay nhặt nhạnh và kiểm tra thứ này thứ kia mọi lúc mọi nơi..”.

“Cảm ơn anh, Quintana. Có phải anh cũng là bác sỹ tâm thần không?”

“Không phải. Nhưng tôi biết vài vị, tôi chắc là như vậy đấy".

Yuki mỉm cười trong khi cả ban hội thẩm cười khúc khích. Thật là khôn khéo để lật lại lời khai của Quintana mà không làm cho ban hội thẩm phản đối mình.

“Anh làm nghề gì, Quintana?”

“Tôi rửa bát đĩa cho quán café Jade ở đường Bryant. Nếu cô muốn bát đĩa sạch sẽ, không gì tốt bằng nhờ người bị rối loạn ám ảnh như tôi”.

“Tôi hiểu ý anh rồi”, Yuki nói khi một tràng cười như sóng dậy lan khắp khán phòng. “Anh có trải qua quá trình điều trị với thuốc không?”

“Không”.

“Ngoại trừ hôm nay, lần cuối cùng anh gặp Brinkley là khi nào?’

“Khoảng mười lăm năm trước. Anh ta được xuất viện vào năm 1988 thì phải”.

“Và anh không hề liên lạc với anh ta từ đó cho đến nay?”

“Không”.

“Vậy anh sẽ không biết được liệu anh ta có phẫu thuật hai thuỳ não và cấy ghép tim kể từ lần gặp trước có phải không?”

“Ha ha, tức cười quá. Ừ mà điều đó có thật không?”

“Theo quan điểm của tôi, anh Quintana à, là gã trai mười sáu tuổi mà anh gọi là “một anh chàng rất tử tế, đáng yêu” có lẽ đã thay đổi rất nhiều rồi. Anh vẫn là mình như mười lăm năm về trước chứ?”

“A, thật ra thì tôi có thêm rất nhiều thứ khác”. Những tràng cười hô hố rộ lên khắp khán phòng, thậm chí ban hội thẩm còn cười như nắc nẻ. Yuki chỉ mỉm cười, đủ để thấy rằng cô ấy không hẳn đã mất đi năng khiếu khôi hài.

Khi mọi người im lặng trở lại, cô nói tiếp “Ike này, khi anh nói rằng Brinkley bị điên, đó là cách nhìn nhận của một người bạn phải không? Anh không phải đang nói về định nghĩa chính xác của cụm từ ‘mất khả năng điều khiển hành vi năng lực’ đúng không? Rằng anh ta không nhận thức được đúng sai?”

“Không, tôi không biết tí gì về điều đó cả”.

“Cảm ơn anh, Quintana. Tôi không còn gì để hỏi”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.