Tôi vẫn còn nắm lấy tay Claire khi Edmund quay trở lại ngồi trên cái ghế bành, bật chiếc TV bên trên đầu bằng cái điều khiển. Vặn âm thanh xuống mức nhỏ, anh hỏi tôi “Cô thấy thứ này chưa Lindsay?”
Tôi ngước lên, đọc một dòng chữ cảnh báo - “Cảnh tượng mà bạn sắp nhìn thấy sau đây rất cụ thể và thương tâm. Các bậc phụ huynh chú ý không nên cho trẻ em xem cùng”.
“Tôi đã thấy nó ngay sau vụ nổ súng xảy ra”, tôi nói với Edmund, “nhưng tôi vẫn muốn xem nó lần nữa”.
Edmund gật đầu nói “ừ, tôi cũng vậy”.
Và rồi đoạn phim nghiệp dư của Jack Rooney quay cảnh nổ súng trên phà hiện ra trên màn hình.
Cùng với nhau, chúng tôi xem lại những gì đã trải qua với Claire một vài giờ trước. Đoạn phim của Rooney bị nhiễu và giật, đầu tiên chỉ nhắm vào ba hành khách đang mỉm cười và vẫy vẫy tay trước ống kính, một chiếc thuyền buồm sau lưng họ, và một góc rất đẹp của cầu Kim Môn.
Rồi máy quay lia ngang boong trên của chiếc phà, lướt qua một đám trẻ đang bẻ bánh hotdog cho mấy con mòng biển mổ lấy. Một bé trai đội ngược chiếc mũ bóng chày màu đỏ đang vẽ ngoằn ngoèo trên bàn bằng một chiếc bút màu. Đó là Tony Canello.
Một gã có râu cao lêu nghêu ngồi gần lan can tàu giật giật cánh tay gã một cách không kiểm soát được.
Hình đột ngột bị đứng lại, một đốm sáng bao quanh gã đàn ông có râu đó.
“Là hắn đó”, Edmund nói. “Hắn bị điên, phải không Lindsay? Hay hắn là tên giết người có dự mưu, chỉ chờ thời cơ là hành động?”
“Có lẽ là cả hai”. Tôi nói, mắt dán chặt vào màn hình khi một đoạn băng tiếp theo nối đuôi đoạn trước. Một đám đông đang bám chặt vào lan can khi phà cập bến. Bất thình lình chiếc máy quay lia về bên trái, nhắm thẳng vào người đàn bà, gương mặt cô hằn lên một nỗi kinh hoàng, đưa tay ôm lấy ngực mình và đổ ầm xuống.
Đứa bé trai, Tony Canello, quay thẳng vào hướng máy quay. Gương mặt của thằng bé được người quay phim chỉnh quá gần nên nét mặt chỉ là một vệt mờ.
Tôi nhăn mặt lại khi thằng bé nhảy lên và chạy ra xa gã đàn ông.
Con mắt máy quay nhảy loạn xạ sau đó, trông giống như Rooney đã bị đám đông va phải. Và rồi khuôn hình mới được điều chỉnh ổn định trở lại.
Tôi lấy tay che miệng không cho phát ra tiếng kêu, còn Edmund thì ghì chặt lấy thanh ghế khi chúng tôi xem cảnh Claire chìa tay ra trước gã sát nhân. Mặc dù không thể nghe được cô ấy nói gì trong tiếng kêu gào của đám đông, nhưng rõ ràng là Claire đang yêu cầu hắn đưa súng cho cô ấy.
“Trời ơi, dũng cảm thật!”, tôi kêu lên.
“Quá dũng cảm”, Edmund làu bàu, đưa tay lên vuốt mái đầu đầy tóc bạc của mình. Claire và Willie, cả hai người đều quá dũng cảm”.
Máy quay quay từ phía sau lưng của tên giết người khi hắn bóp cò. Tôi thấy khẩu súng nằm gọn trong tay hắn. Claire ôm lấy ngực mình rồi ngã xuống.
Một lần nữa, ống kính máy quay lại chuyển hướng sang những khuôn mặt hoảng sợ của đám đông đang gào thét. Rồi tên sát nhân hiện lên màn hình trong tư thế gập người xuống, mặt hắn quay ra khỏi ống kính. Hắn đạp lên cổ tay Claire và hét vào mặt cô ấy.
Edmund bật khóc, “Mày điên mất rồi, thằng khốn nạn!
Sau lưng tôi, Claire đang rên rỉ.
Tôi quay lại nhìn nhưng cô ấy vẫn còn đang ngủ. Mắt tôi vụt đưa trở lại màn hình tivi khi kẻ sát nhân quay lại và đối mặt với ống kính.
Mắt hắn cụp xuống, râu hắn phủ kín nửa khuôn mặt dưới. Hắn đang đi về hướng người quay phim, người mà cuối cùng vì sợ quá nên không quay được nữa.
“Hắn đã bắn Willie ngay sau đó”, Edmund nói.
Và kia rồi, tôi xuất hiện trên màn hình tivi, mái tóc tôi rối tung lên sau khi chạy xuyên qua chợ nông sản, máu của Claire chuyển từ áo của Willie sang áo khoác của tôi và đôi mắt mở to ra cùng với nét kinh hoàng tột độ lộ rõ trên gương mặt tôi.
Giọng tôi như lạc đi khi nói “Xin hãy gọi cho chúng tôi để cung cấp bất kỳ thông tin nào có thể giúp lần ra tên giết người này”.
Mặt tôi đanh lại, ghi dấu hình ảnh được đóng khung của tên sát nhân. Số điện thoại và địa chỉ trang web của Sở cảnh sát San Francisco chạy dài dưới tựa đề những ký tự in hoa ở cuối màn hình.
CÓ AI BIẾT NGƯỜI TRONG ẢNH NÀY KHÔNG?
Edmund quay lại phía tôi, gương mặt vẫn còn vương nét bàng hoàng. “Có phát hiện được thêm gì không Lindsay?”
“Chúng ta đã có cuộn băng của Jack Rooney”, tôi nói, chỉ vào chiếc tivi. “Chúng ta có phương tiện truyền thông làm việc không ngừng nghỉ và khoảng hai trăm nhân chứng tận mắt nhìn thấy. Chúng tôi sẽ tìm ra hắn. Tôi thề là sẽ lôi hắn ra ngoài ánh sáng”.
Tôi đã không nói về điều mình đang nghĩ : Nếu tên này thoát, tôi sẽ không làm cảnh sát nữa.
Tôi đứng dậy, gom túi xách lại.
Eddie bảo tôi, “Cô đợi một chút nữa được không? Claire chắc sẽ muốn gặp cô đó”.
“Tôi sẽ quay lại sau”, tôi bảo với anh ta. “Có một người tôi phải gặp ngay bây giờ”.