Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 67
Chương 67

❊ ❊ ❊

Vào lúc sáu giờ ba mươi tối hôm đó, Yuki và Leonard Parisi ngồi ăn tối trong một góc khuất của nhà hàng Lulu, một nhà kho cũ kỹ được sang sửa lại thành quán ăn khá nổi tiếng không xa Sở Tư pháp là mấy.

Yuki cảm thấy hãnh diện khi là một phần của đội A. Một đội luôn giành thắng lợi. Yuki cắt thịt gà nướng xiên ra từng miếng nhỏ, Len thì chén ngon lành miếng bánh pizza tôm thơm nức, cả hai vừa ăn vừa ôn lại các sự kiện trong ngày, thử đặt ra các giả thiết về những rào cản khó khăn và lên kế hoạch phá vỡ các rào cản đó trong phần trình bày ngày mai của bên nguyên chống lại Alfred Brinkley.

Leonard rót rượu từ chai Merlot sáu mươi đô la vào ly của cả hai, nói “Hmm, coi chừng phe của Red Dog đó nhé”.

Yuki bật cười khanh khách, nhấp chút rượu, đặt giấy tờ vào trong chiếc túi da lớn khi mấy đĩa thức ăn được dọn đi. Chưa bao giờ Yuki cảm thấy phấn chấn thế này như khi còn làm việc trong bộ phận tố tụng dân sự cả.

Một cái lò sưởi lớn bằng gạch đối diện phòng ăn tỏa ra không khí một mùi thơm hăng hắc nhưng dễ chịu của củi mại châu đang cháy rực trong lò, và khi nhà hàng và quầy rượu đông khách hơn, tiếng người trò chuyện và cười đùa vọng lại từ khắp các bức tường và trần nhà cao cao trên đầu.

“Uống café nhé?” Len hỏi Yuki.

“Được thôi”, cô nói. “Tôi vẫn còn thấy đói đây này, chắc tôi sẽ phải gọi thêm mấy cái bánh phồng có nhân nữa quá”.

“Ừ, đồng ý hai tay”, Leonard nói, đưa tay lên ra hiệu gọi cô phục vụ bàn. Và rồi, chỉ trong tích tắc, gương mặt ông tái đi. Len đưa tay đặt lên ngực mình, nửa đứng nửa ngồi dựa vào thành ghế, làm cho chiếc ghế lung lay khiến ông ngã nhào xuống sàn nhà.

Yuki nghe tiếng một cái khay rớt sau lưng mình. Bát đĩa rơi vỡ loảng xoảng và tiếng ai đó thét lên.

Cô nhận ra rằng tiếng hét đó xuất phát từ chính cô.

Cô nhảy nhanh khỏi chỗ ngồi, cúi xuống bên cạnh người đàn ông mập mạp đang lăn lộn và rên rỉ trên nền nhà.

“Leonard! Len, ông bị đau ở đâu?”

Ông mấp máy môi, nhưng cô không thể nghe được là ông đang nói gì trong mớ âm thanh hỗn độn đang vây lấy hai người.

“Ông có thể đưa tay lên không Len?”

“Ôi ngực tôi”, ông rên rỉ. “Hãy gọi ngay cho vợ tôi”.

“Tôi có thể đưa ông ấy đến bệnh viện”, tiếng một người đàn ông nói qua vai Yuki. “Xe tôi đang đậu ngoài cửa”.

“Cảm ơn anh, nhưng như thế thì lâu lắm”.

“Nghe này, bệnh viện chỉ cách đây mười phút thôi...”

“Không, cảm ơn anh. Dịch vụ y tế khẩn cấp sẽ đến cứu ông ấy”.

Yuki kéo chiếc túi da về phía trước, xổ tung nó ra và chộp lấy điện thoại. Cô ấy bỏ mặc người đàn ông tốt bụng muốn giúp đỡ cô sau lưng mình, nghĩ về cảnh kẹt xe và ba giờ đồng hồ chờ đợi bên ngoài phòng cấp cứu - là những điều sẽ xảy ra nếu chỉ trông chờ vào chiếc xe cấp cứu.

Đó là một sai lầm lớn mà họ đã làm với bố của Yuki.

Yuki siết chặt tay Len khi cô áp sát tai mình vào điện thoại, chú tâm nghe tiếng chuông ngân dài. Tiếng cô rít qua kẽ răng “Nhanh lên, nhanh lên đi”, và khi nhân viên trực máy của tổng đài 911 trả lời, Yuki nói rành mạch và giọng nghe gấp gáp.

“Trường hợp khẩn cấp. Làm ơn cho xe cấp cứu đến ngay nhà hàng Lulu ở số 816 đường Folsom. Bạn tôi đang lên cơn đau tim”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.