Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Chương 8

❊ ❊ ❊

Đúng hai giờ chiều thì tôi gặp và trò chuyện cùng Al Sassoon, bác sỹ điều trị cho Claire, trong khu điều trị đặc biệt, với bệnh án của Claire trên tay.

Sassoon khoảng chừng bốn mươi lăm tuổi, tóc sẫm màu, những vết hằn để lại trên da khi cười kéo dài bên hai khóe miệng. Anh ta trông đáng tin cậy và đĩnh đạc, tôi thấy tin tưởng người đàn ông này ngay.

“Cô đang điều tra vụ án này phải không?” anh ta hỏi tôi.

Tôi gật đầu. “Vâng, thêm nữa, Claire là bạn của tôi”.

“Cô ấy cũng là bạn của tôi mà”. Anh ta mỉm cười, nói, “Đây là những điều tôi có thể nói với cô. Viên đạn làm gãy một nhánh xương sườn và làm thủng phổi trái của cô ấy. Nhưng rất may là nó không trúng tim và động mạch chủ.

“Cô ấy sẽ rất đau nhức và một cái ống sẽ được đưa vào trong ngực cô ấy cho đến khi lá phổi đó hoàn toàn hồi phục. Nhưng cô ấy rất khỏe mạnh và may mắn. Cô ấy được rất nhiều người ở đây chăm sóc và canh chừng.

Những giọt nước mắt được ngăn lại suốt cả ngày hôm đó được dịp tuôn tràn ra. Tôi cụp mắt xuống và lí nhí, “Tôi muốn được nói chuyện với Claire. Cái gã tấn công cô ấy đã giết chết ba mạng người”.

“Cô ấy sẽ sớm tỉnh lại thôi”, Sassoon bảo tôi. Anh vỗ nhẹ vai tôi và mở giúp cửa phòng Claire, rồi tôi bước vào bên trong.

Đầu giường chỗ Claire nằm được nâng lên thêm một chút để cô ấy có thể thở dễ dàng hơn. Có một cái ống thông được đặt trong mũi cô ấy và một cái túi truyền dịch được treo trên một cây cọc dựng cạnh giường, nhỏ từng giọt dung dịch vào tĩnh mạch. Dưới lớp áo bệnh nhân mỏng manh, ngực cô được quấn kín băng, còn đôi mắt nhắm nghiền và sưng húp. Trong suốt những năm tháng quen biết Claire, tôi chưa bao giờ thấy cô ấy bệnh cả. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy phải nằm như thế này.

Chồng Claire, Edmund, ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường từ nãy giờ, đứng bật dậy khi thấy tôi bước vào.

Nhìn anh rất khổ sở, nét mặt hằn một nỗi sợ hãi xen lẫn hoài nghi.

Tôi đặt túi xách của mình xuống và đến bên ôm lấy anh an ủi, Edmund nói qua làn tóc tôi, “Ôi! Chúa ơi, Lindsay, điều này thật quá sức chịu đựng”.

Tôi thì thầm những điều mà bạn vẫn phải nói ra khi ngôn từ bất lực: “Cô ấy sẽ sớm khỏe lại thôi Eddie à. Anh biết là tôi nói đúng mà phải không”

“Tôi chỉ muốn biết vậy thôi”. Edmund nói khi chúng tôi rời ra. “Giả sử rằng vết thương của cô ấy sẽ lành lại. Nhưng liệu cô ấy có vượt qua được cú sốc này không?”

Tôi không thể trả lời được. Có một sự thật là tôi vẫn thường giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya, người đầm đìa mồ hôi với cơn ác mộng về cái đêm đen tối trên đường Larkin. Trong tâm trí, tôi vẫn còn cảm nhận được sự va đập của những viên đạn, nhớ về tình trạng đơn độc, nguy hiểm và ý thức được rằng mình có thể sẽ mất mạng.

“Còn Willie thì sao?’ Edmund nói “Cả thế giới này dường như bị đảo lộn với nó trước sự việc xảy ra sáng nay. Đây, để tôi giúp cô”.

Edmund giữ lấy hai bên hông của chiếc túi để tôi có thể kéo ra một cái bong bóng lớn màu bạc, loại bong bóng dành đi thăm bệnh. Tôi cột cái bong bóng vào thanh giường của Claire, rồi tiến đến gần và nắm lấy tay cô ấy. “Claire đã nói được gì chưa?” Tôi hỏi.

“Cô ấy mở mắt được một lúc rồi hỏi ‘Willie đâu?’, tôi nói với cô ấy rằng thằng bé đã về nhà rồi và nó được an toàn. Sau đó, cô ấy bảo ‘Em phải trở lại làm việc thôi’ rồi ngủ thiếp đi. Cách đây nửa tiếng”.

Tôi lục trong trí nhớ của mình lần cuối cùng tôi gặp Claire trước khi cô ấy bị bắn. Mới ngày hôm qua thôi. Chúng tôi vẫy tay chào tạm biệt tại bãi đậu xe đối diện Trụ sở khi chúng tôi tan sở làm. Chỉ là một cái vẫy tay tình cờ thôi.

“Hẹn gặp lại nhé cô bạn”.

“Vui vẻ nhé Bướm”.

Đó thật sự là một cuộc trao đổi thông thường. Cứ cho cuộc sống là điều đương nhiên đi, khi cuộc đời trôi qua một cách phẳng lặng. Nhưng nếu như hôm nay Claire chết đi thì sao? Nếu như cô ấy đột ngột ra đi thì sao?

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.