Mặt trời dần khuất bóng ở Pacific Heights khi chúng tôi rời khỏi căn hộ của một người lông bông không nghề nghiệp ổn định tên là Willy Evans, sống trong ga-ra của một nhà hàng xóm của Tyler. Evans trông rất đáng sợ với bộ móng tay dơ bẩn không thể tin nổi và hàng tá nhà kiếng nuôi rắn và thằn lằn. Nhưng một kẻ tinh quái như Willy Evans đã có chứng cứ ngoại phạm vững chắc vào thời điểm mà Madison và Paola bị bắt cóc.
Conklin và tôi cởi nút áo khoác cho thoáng và cùng tham gia vào công cuộc dò la tin tức từ mấy nhà hàng xóm, đưa hình của Paola và Madison cho những người chủ nhà vừa đi làm về xem.
Chúng tôi dọa hàng tá những người còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn không nhận được một phản hồi tốt đẹp nào.
Trở về Trụ sở, chúng tôi chuyển những ghi chép và suy nghĩ vào trong một bản báo cáo, lưu lý những cuộc phỏng vấn mà chúng tôi đã tiến hành và Devines, một gia đình sống kế cận nhà Tyler, đi nghỉ mát trước, trong và sau vụ bắt cóc và đã không được dò hỏi và rằng những người bạn của Ricci nghĩ cô ấy là một cô gái thánh thiện.
Một nỗi buồn sâu sắc càng lúc càng đè nặng lên người tôi.
Nhân chứng duy nhất chứng kiến vụ bắt cóc kể với Jacobi rằng cô nghe một tiếng bốp và thấy máu băn tung tóe bên trong lớp cửa kính sau của chiếc xe vào lúc chín giờ sáng nay.
Có phải đó là máu của Paola không?
Hay là đứa bé đã la hét, chống cự dữ dội rồi bị bắn để bịt miệng?
Tôi chào tạm biệt Conklin rồi lái xe đến bệnh viện.
Claire đang ngủ khi tôi bước vào phòng cô ấy.
Cô ấy mở mắt, nói “Chào bạn thân” rồi lại ngủ thiếp đi. Tôi ngồi với cô ấy một lúc, dựa lưng vào chiếc ghế bành giả da, thậm chí gật gà ngủ quên một lát trước khi hôn lên má cô bạn thân và chào tạm biệt.
Tôi đậu chiếc Explorer trên một cái dốc thoai thoải cách nhà mình vài căn rồi rút chìa khóa ra, những ý nghĩ về Madison Tyler vẫn quay cuồng trong tâm trí tôi khi tôi bách bộ lên đồi. Tôi phải chớp mắt vài cái để chắc rằng mình không bị ảo giác.
Joe đang đợi tôi bên ngoài căn hộ của mình, ngồi trên bậc thềm, một cái vòng cổ quấn quanh cổ tay anh ấy, còn cánh tay kia thì ôm choàng lấy Martha.
Anh đứng lên đón tôi bước tới, dang rộng đôi tay ôm tôi vào lòng, cả hai đu đưa dưới ánh trăng đổ bóng dài trên thềm nhà, cảm thấy bình yên quá đỗi.
Thật là ấm áp và hạnh phúc khi được ở trong vòng tay của người đàn ông mình yêu thương!