Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46
Chương 46

❊ ❊ ❊

Tôi liên tục xin lỗi gia đình nhà Tyler hết sức chân thành khi họ nổi giận đùng đùng và trút giận lên người tôi tại bãi đậu xe của bệnh viện, rồi đứng như trời trồng khi xe họ lao vụt qua, bỏ lại sau lưng những lằn bánh xe trên mặt đường. Điện thoại di động rung lên bên hông, cuối cùng rồi tôi cũng trả lời máy.

Đó là Jacobi. “Một người phụ nữ vừa gọi điện nói rằng con gái cô ấy bị mất tích. Đứa bé năm tuổi, tóc dài, màu vàng hoe”.

Người gọi là Sylvia Brodsky, một phụ nữ bị bệnh đãng trí. Cô ta lạc mất đứa con của mình là Alicia khi đang mua sắm vài thứ lặt vặt. Alicia ắt hẳn đã thơ thẩn đâu đó rồi lạc ra khỏi tầm kiểm soát của mẹ mình, bà Brodsky nói thêm với người trực tổng đài điện thoại của 911 rằng con gái bà ấy mắc chứng tự kỷ.

ALicia Brodsky hầu như không mở miệng thốt ra một lời nào cả.

Không lâu sau cú điện thoại của Jacobi, Sylvia Brodsky đến bệnh viện, nhận dạng và đón con gái mình, nhưng Conklin và tôi đã không còn ở đó để chứng kiến.

Chúng tôi quay ra chiếc xe Crown Vic, rà soát lại vấn đề, tôi nhận trách nhiệm vì mình đã quá hấp tấp, nói với Conklin “Đáng lẽ ra tôi nên thận trọng hơn khi nói với gia đình Tyler là có lẽ chúng ta đã tìm thấy con gái họ, nhưng chúng ta không dám chắc chắn. Nhưng rõ ràng là tôi có bảo họ là chúng ta cần họ làm một tờ giấy xác nhận mà, phải không Rich? Anh có nghe tôi nói mà”.

“Họ lập tức ngưng mọi hành động và suy nghĩ sau khi cô nói ‘Có lẽ chúng tôi đã tìm thấy con gái của anh chị.’ Này, mọi chuyện trùng khớp đó chứ Lindsay. Con bé nói tên của nó là Maddy”.

“À, đại loại là vậy”.

“Đôi giày đỏ”, Conklin nhấn mạnh. “Có bao nhiêu đứa trẻ năm tuổi tóc vàng mặc áo khoác xanh và mang giày da đỏ được may khéo léo chứ?”

“Ừ, vậy là có hai đứa”, tôi thở dài.

Trở về Trụ sở, chúng tôi thẩm vấn Calvin thêm hai giờ nữa, dùng nhiều biện pháp nghiệp vụ thúc ép và gây áp lực lên hắn cho đến khi hắn không còn cười ngạo mạn và khinh khỉnh nữa. Chúng tôi nhìn vào mấy tấm hình bên trong chiếc máy ảnh kỹ thuật số của Calvin, đồng thời khảo sát kỹ lưõng những tấm mà Conklin tìm thấy trong phòng ngủ của hắn.

Chẳng có tấm ảnh nào của Madison Tyler hết, nhưng chúng tôi vẫn không ngừng hy vọng cho tới khi xem đến tấm cuối cùng, thầm mong là Calvin có thể tình cờ chụp được cảnh bắt cóc khi đang đưa máy chụp cảnh bọn trẻ đang nô đùa trong công viên.

Đó là khi anh ta chộp được hình ảnh chiếc xe màu đen vào trong ống kính.

Nhưng bộ nhớ lưu trong máy cho thấy rằng hắn ta đã không chụp cảnh công viên Alta Plaza vào ngày hôm qua.

Patrick Calvin làm tôi chán ghét đến phát kinh, nhưng luật lệ không có luật nào ghi nhận rằng làm người khác kinh sợ về mình cũng là một tội hình sự.

Vì vậy chúng tôi vờn hắn như mèo vờn chuột, khiến hắn tả tơi, hoảng loạn.

Ngày hôm đó, Conklin và tôi đã tra vấn thêm ba kẻ phạm tội lạm dụng tình dục, ba gã đàn ông da trắng có ngoại hình trung bình, những kẻ mà bạn không bao giờ nhận biết được bọn chúng là mấy tên mặt người dạ thú đang trà trộn trong đám đông.

Nhưng cả ba gã đó đều có chứng cứ ngoại phạm hữu hiệu.

Cuối cùng thì tôi cũng đành chịu, không thể tiếp tục gì được nữa. Lúc đó là khoảng bảy giờ tối. Thành thật mà nói, năng lượng trong người tôi đã cạn kiệt cả rồi.

Tôi bước vào căn hộ của mình, vòng tay ôm lấy Martha, hứa với nó sẽ cho nó đi dạo sau khi tôi tắm rửa, rũ bỏ những bức bối của một ngày dài làm việc vất vả ra khỏi tâm trí mình.

Có một mẩu giấy của người chăm sóc cho Martha để lại trên kệ bếp. Tôi bước tới tủ lạnh, mở một chai Corona, nốc cạn nó trước khi đọc dòng tin nhắn.

Chào Lindsay, khi không thấy xe cô đậu trước nhà, cháu đã dẫn Martha đi dạo rồi. Cô có nhớ cháu kể với cô là bố mẹ cháu đã cho phép cháu đến sống trong căn nhà bên bãi biển Hermosa đến qua lễ Giáng sinh không? Cháu có lẽ nên dẫn Martha theo. Điều đó sẽ tốt cho nó đấy, cô Lindsay ạ.

Cho cháu biết ý kiến của cô nhé. K.

Tôi thấy thật tệ hại khi bỏ rơi con chó mà không hề gọi cho người chăm sóc của nó. Và tôi biết rằng Karen đã nói đúng. Tôi không thể chăm lo tốt cho Martha ngay lúc này được. Giờ giấc làm việc của tôi tăng lên, làm hai ca và suốt những ngày cuối tuần. Tôi đã không được nghỉ ngơi cho ra hồn kể từ vụ bắn giết người trên phà mấy tuần trước.

Tôi cúi người xuống hôn lấy Martha, nâng đôi tai lông mượt như tơ và nhìn vào đôi mắt nâu to tròn của nó.

“Có muốn chạy dọc theo bờ biển không Boo?”

Tôi nhấc điện thoại lên gọi cho Karen.

“Tuyệt quá”, Karen bảo. “Cháu sẽ đón nó vào sáng ngày mai”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.