Đó là tối thứ bảy, khoảng gần nửa đêm, Cindy đang ngủ một mình trong căn hộ mới ở đường Blakely Arms thì bị đánh thức bởi tiếng một phụ nữ la hét muốn xé phổi bằng tiếng Tây Ban Nha hình như ở trên nhà cô một tầng.
Cánh cửa đóng sập lại, có tiếng bước chân chạy rầm rập, tiếng bản lề kêu cọt kẹt và tiếng một cánh cửa khác đóng sầm, lần này thì nó kế bên căn hộ của Cindy.
Có lẽ đó là cánh cửa dẫn tới lối lên cầu thang bộ chăng?
Cô nghe được thêm nhiều tiếng la hét, lần này là ở dưới đường. Tiếng của mấy gã đàn ông vọng lên cửa sổ tầng ba, và tiếp theo là tiếng của một trận ẩu đả.
Trong đầu Cindy tràn ngập những ý nghĩ mà cô chưa hề có khi còn ở căn hộ cũ.
Ở đây có an toàn không?
Có phải món hời mà cô tưởng khi mua căn hộ này lại hóa ra là bị hớ không?
Cô tung chăn, rời khỏi phòng ngủ, bước ra ngoài phòng khách và phòng giải lao mát mẻ, thoáng đãng của mình. Cô hé mắt nhìn qua cái lỗ nhòm trên cửa - chẳng thấy ai hết. Cô vặn qua, vặn lại cái nắm cửa bằng bu-lông chắc chắn, trước khi đi về bàn làm việc.
Cindy đưa tay luồn vào tóc, túm nó lên thành một bó. Hừ, tay cô ấy đang run rẩy kìa.
Có lẽ đó không phải là chuyện thường xảy ra trong chung cư vào buổi tối. Có lẽ cô ấy đang tự làm mình sợ hãi bởi câu chuyện mà cô đang còn viết dở dang về vụ bắt cóc trẻ em. Kể từ cú điện thoại của Henry Tyler, cô lên mạng dò la khắp các trang web, đọc nhiều hơn cô ấy đã từng đọc về hàng ngàn vụ trẻ em bị bắt cóc mỗi năm trên toàn nước Mỹ.
Hầu hết những đứa trẻ đó bị bắt cóc bởi những người quen biết, được tìm thấy và trở về. Nhưng hàng trăm trẻ em mỗi năm bị bóp cổ, bị đâm chết hoặc chôn sống bởi những kẻ bắt cóc.
Và phần đông những đứa trẻ đó bị sát hại chỉ trong vòng một vài tiếng sau khi bị bắt cóc.
Theo thống kê, với trường hợp của Madison, khả năng cô bé bị bắt cóc tống tiền cao hơn là bị bắt để lạm dụng tình dục hay sát hại một cách tàn bạo. Khó khăn duy nhất của viễn cảnh đó là nó để lại một câu hỏi to đùng, đầy sợ hãi trong tâm trí Cindy.
Tại sao gia đình Tyler vẫn chưa nhận được tin tức gì về việc trả tiền chuộc đứa bé?
Cindy đang bước giữa chừng về phòng ngủ thì chuông cửa reng lên. Cô đông cứng lại, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô chẳng quen biết ai trong chung cư này.
Vậy thì ai đang nhấn chuông cửa nhà cô đây?
Túm chặt lấy chiếc áo choàng ngủ, Cindy đi lại phía cánh cửa và hé mắt nhìn vào lỗ nhòm trên cửa. Cindy không thể tin được người mà cũng đang nhìn chăm chăm vào cửa nhà cô.
Đó là Lindsay.
Và cô ấy đờ đẫn như một kẻ mất hồn.