Mickey Sherman đã quen biết Claire Washbum nhiều năm rồi, rất mến cô, và mừng vì cô đã sống sót sau biến cố xảy ra trên phà Del Norte.
Nhưng cô là mối đe dọa nguy hiểm cho thân chủ của ông.
“Bác sỹ Washburn, cô làm chuyên khoa nào?”
“Tôi là bác sỹ trưởng của tổ pháp y thành phố San Francisco”.
“Không giống như nhân viên điều tra những cái chết bất thường, cô là một bác sỹ pháp y, có phải không?"
“Phải”.
“Khi cô ở cương vị bác sỹ thực tập nội trú, cô có làm việc luân phiên trong một bệnh viện liên kết với trường y không?”
“Vâng tôi có”.
“Vậy cô có đi ngang qua khoa tâm thần không?”
“Có”.
“Cô có bao giờ thấy bệnh nhân đi lại, mắt nhìn trừng trừng vào khoảng không vô định trong khoa tâm thần không?”
“Phản đối. Luật sư biện hộ hỏi ra ngoài lề, thưa quý tòa”, Yuki nói. “Phản đối vô hiệu. Nhân chứng phải trả lời câu hỏi này”.
“Tôi thật sự không nhớ ra bất kỳ bệnh nhân tâm thần nào của mình cả, Sherman ạ. Tất cả những bệnh nhân của tôi lúc này đều nhìn mọi vật bằng ánh mắt vô hồn”.
“Được rồi”, Sherman nói, mỉm cười, cho tay vào túi quần, bước tới trước bàn của ban hội thẩm một tí, rồi quay lại nhìn Claire, nói “À, bác sỹ này, cô có cơ hội quan sát Brinkley, có phải vậy không?”
“Nhấn mạnh từ ‘quan sát’ quá đấy”.
“Có hay không, bác sỹ Washburn?”
“Có. Tôi ‘quan sát’ hắn ta trên phà, và hiện tôi cũng đang nhìn thấy hắn ta đây”.
“Thôi ta hãy nói về chuyện đã xảy ra trên chuyến phà đó nào. Cô mới vừa xác nhận thân chủ tôi nói điều gì đó như là ‘Đây là lỗi của bà’ và ‘Đáng lẽ ra bà nên ngăn tôi lại.”’
“Đúng vậy”.
“Vụ bắn súng là lỗi của cô sao?”
“Không”.
“Vậy cô nghĩ ý của Fred Brinkley là gì?”
“Tôi không biết”.
“Có phải Brinkley xuất hiện như một người có lý trí vào lúc đó không? Có phải anh ta xuất hiện với dáng vẻ tỉnh táo của một người biết nhận thức đúng sai không?”
“Thật sự tôi không thể nói được. Tôi không phải là một bác sỹ chuyên khoa tâm thần”.
“Vậy thì, có phải anh ta có mưu đồ giết hại cô không?’
“Tôi nói là có đó”.
“Anh ta quen biết cô chứ?”
“Không”.
“Vậy cô có chọc ghẹo gì để anh ta bắn cô không?”
“Ngược lại thì có”.
“Vậy cô phải nói là phát súng đó về cơ bản là một hành động bộc phát chẳng dựa trên cơ sở nhằm vào bất kỳ ai hết, có phải không?”
“Tôi đoán là vậy”.
“Cô đoán vậy ư? Cô chưa bao giờ gặp anh ta trước đây, và anh ta nói với cô những điều chẳng có nghĩa lý gì hết. Cô nhìn thấy anh ta bắn vào bốn người trước khi quay súng chĩa mục tiêu vào cô, phải không? Vậy chẳng phải có một từ đơn giản miêu tả một người nào đó hành động như thế sao? Chẳng lẽ từ đó lại không phải là ‘mất trí'?”
“Phản đối, thưa quý tòa - phản đối luật sư biện hộ tranh luận với nhân chứng như vậy, đó là vấn đề pháp lý của ban hội thẩm”.
“Phản đối hữu hiệu”.
Yuki ngồi xuống, ngã phịch ra sau ghế. Mickey thấy cô liếc mắt nhìn ông, rồi tới ban hội thẩm, tới nhân chứng rồi quay về ông. Tốt. Cô ta đang bối rối đây mà.
“Theo cô thì Brinkley có vẻ gì là tỉnh táo không, bác sỹ Washburn?”
“Không”.
“Cảm ơn cô. Tôi không hỏi gì thêm nữa”.
“Cô Castellano, cô sẽ hỏi tiếp chứ?” thẩm phán hỏi.
“Vâng, thưa quý tòa”.
Yuki bước ra khỏi ghế và tiến gần nhân chứng, Mickey chú ý thấy trán Yuki nhăn lại, các ngón tay đan chặt vào nhau. Ông biết rằng Yuki biểu lộ rất nhiều qua đôi bàn tay và có lẽ đã rèn luyện mình giữ nguyên tư thế như vậy.
“Bác sỹ Washburn”, cô nói “Cô có biết Alfred Brinkley nghĩ gì khi anh ta bắn cô không?’
“Không, tôi hoàn toàn không biết”, Claire nhấn mạnh.
“Theo như ý cô, khi Brinkley bắn cô, có phải anh ta biết được sự sai trái trong hành động của mình, rằng anh ta biết những gì mình làm là tội lỗi?”
“Vâng, đúng vậy”.
“Cảm ơn cô, bác sỹ Washburn. Tôi không còn câu nào để hỏi nhân chứng này nữa, thưa quý tòa”.
Khi thẩm phán cho phép Claire Washburn rồi đi, Mickey Sherman thì thầm trao đổi gì đó với thân chủ mình, dùng tay che úp lại như thể ông ta đang nói điều gì đó riêng tư thầm kín vậy.
“Mọi chuyện khá trôi chảy, suôn sẻ đó Fred ạ, cậu có nghĩ vậy không?”
Brinkley gật lấy gật để như một con búp bê được nhấn nút điều khiển cử động, một người khốn khổ phải chìm đắm triền miên trong những mớ thuốc chữa bệnh. Rồi Mickey nghe Yuki Castellano nói to “Xin cho mời trung sĩ Lindsay Boxer lên bục nhân chứng’’.