Xe cảnh sát đậu kín làn đường một chiều bên ngoài ngôi nhà gỗ của gia đình Ray. Đó là một trong số hàng tá ngôi nhà có kiểu dáng tương tự nằm kề nhau dọc theo hai bên đường.
Đông đúc cảnh sát đi lại, trò chuyện trên vỉa hè. Họ chào chúng tôi khi chúng tôi trình ra huy hiệu. “Người mẹ đang ở nhà”, một cảnh sát viên cho tôi biết.
Eileen bước ra cửa. Đó là một phụ nữ da trắng, mới ngoài ba mươi tuổi, cao khoảng một mét bảy mươi lăm, hình như đang mang thai được tám tháng, lộ rõ nét hoảng sợ cùng cực. Mái tóc đen được buộc cao, gương mặt trông lem luốc và sưng lên vì khóc.
Tôi giới thiệu Conklin và tôi, rồi cô mời chúng tôi vào nhà, nơi một nhân viên của Cục điều tra liên bang đang cài hệ thống nghe lén cho điện thoại. “Cảnh sát rất nhiệt tình, và chúng tôi thật sự biết ơn”, cô Ray nói, chỉ vào ghế sofa và ghế dựa cho chúng tôi ngồi xuống.
Phòng khách ngổn ngang những chiếc tủ, rổ, lồng chim sơn đầy hoa văn, và hoa khô cùng những chiêc hộp bìa các-tông đã được gập xuống, xếp thành chồng trên sàn nhà cạnh chiếc bàn làm bếp. Mùi hoa oải hương thơm lừng lan tỏa khắp nơi như làm tăng thêm vẻ ấn tượng cho ngôi nhà đầy ắp đồ đạc như một gian hàng bán đồ lưu niệm này.
“Chúng tôi làm việc tại nhà”, cô Ray nói, tự trả lời cái câu mà tôi chưa kịp hỏi. “Chúng tôi bán hàng qua mạng ebay”.
“Chồng của cô đâu rồi?” Conklin hỏi.
“Scotty và một nhân viên của Cục điều tra liên bang chở theo cô bảo mẫu Briana lái xe vòng vòng”, cô bảo chúng tôi. “Chồng tôi hy vọng rằng Chúa sẽ phù hộ anh tìm thấy Charlie đi lang thang ngoài kia, ước gì là nó chỉ bị lạc đường thôi”.
“Charlie ắt hẳn rất sợ hãi!” Eileen Ray thét lên. “Ôi Chúa tôi, thằng bé đang phải trải qua chuyện gì thế này! Ai đã bắt nó?” cô hỏi, giọng vỡ đi. ‘Tại sao?”
Chúng tôi không biết phải nói như thế nào, vì vậy chúng tôi đành lái qua hỏi chuyện cô ấy - về thói quen sinh hoạt hàng ngày, mối quan hệ giữa hai vợ chồng, và lý do cánh cổng ngoài vườn lại mở.
Và chúng tôi hỏi liệu có bất kỳ ai - gia đình, bạn bè, hay là người lạ - có những cử chỉ quan tâm thái quá đối với Charlie hay không.
Những điều cô ấy kể cho chúng tôi nghe không hé lộ một manh mối nào cả.
Eileen Ray đang xoắn tròn chiếc khăn tay thì Scott Ray, nhân viên của Cục điều tra liên bang và cô bảo mẫu bước vào tới nhà. Bảo mẫu là một cô gái trẻ có gương mặt non nớt, vẫn còn trong lứa tuổi thiếu niên.
Conklin và tôi chia ra làm việc, Conklin phỏng vấn Scott ở phòng ngủ của đứa bé trong khi tôi trò chuyện với Briana ngoài nhà bếp. Không giống như là bảo mẫu được nhập cảnh từ Châu Âu qua Trung tâm giới thiệu việc làm Westwood Registry, Briana là người Mỹ thuộc thế hệ thứ hai, một cô gái bản địa sống cách nhà Ray ba dãy phố và nhận trông giữ Charlie khoảng vài giờ một ngày.
Nói theo cách khác, Briana là một người giữ trẻ theo giờ.
Briana khóc rưng rức, tim đập thình thịch, nức nở khi tôi đặt tay lên vai cô bé, hỏi cô về các mối quan hệ bạn bè, về bạn trai cô và rằng có bất kỳ người nào hỏi thăm cô về gia đình nhà Ray và các thói quen sinh hoạt của họ không.
Cuối cùng thì Conklin và tôi cũng đóng sổ ghi chép của chúng tôi lại, và nói lời tạm biệt, rời khỏi căn nhà xinh xắn đó ngay khi đèn điện trên khung cửa sổ được bật lên.
“Cô bé đó chẳng có liên quan gì đến vụ bắt cóc này cả, tôi nói.
“Tôi cũng không nghi ngờ gì anh chồng”, đồng nghiệp trẻ bảo tôi. “Vụ này giống như vụ ‘kẻ ái nhi dụ dỗ đứa trẻ vào trong xe' vậy”.
“Ừ, vì thật quá dễ để bắt cóc một đứa trẻ. Kẻ đó nói ‘Có muốn thấy chú chó con của ta không?’. Đứa bé bước tới. Hắn kéo đứa bé vào trong xe và lái đi mất. Không có nhân chứng. Cũng không có vật chứng. Và giờ thì”, tôi nói, “đợi chờ mòn mỏi một cú điện thoại... mà không bao giờ có”.