Như tôi được biết thì Joe vẫn chưa hay gì về chuyến viếng thăm không có kết quả của tôi đến Washington, và dường như giờ không phải là lúc kể cho anh nghe chuyện đó.
“Anh đã cho Martha ăn rồi à?” tôi hỏi, ôm anh lại gần hơn, quàng hai tay qua cổ anh ấy để đón nhận nụ hôn ngọt ngào như đang mời gọi, buông lơi.
“Anh dẫn nó đi dạo nữa ấy chứ”, anh ấy thì thầm. “Và anh có mua gà quay, một ít rau cải cho bữa tối của chúng ta. Có rượu trong tủ lạnh nữa em ạ”.
“Một ngày nào đó, em sẽ bước vào nhà và bắn nhầm anh đấy”.
“Em sẽ không làm như vậy đâu, phải không cô gái tóc vàng của anh?”
Tôi lùi lại, ngước lên nhìn anh và nhoẻn miệng cười, “Không đâu, em sẽ không làm vậy đâu Joe ạ”.
“Ôi, tình yêu của anh!”
Và anh hôn tôi lần nữa, nồng nàn, đắm say khiến cơ thể tôi như tan vào anh. Chúng tôi bước lên bậc thềm dẫn đến nhà tôi, Martha sủa và dồn chúng tôi vào nhau, làm chúng tôi cười nghiêng ngả đến mệt lả đi khi cả hai lên đến tầng trên cùng.
Như thường lệ... thức ăn phải chờ thôi.
Joe cởi bỏ quần áo của anh và tôi, mở nước lên cho đến khi nó vừa đủ nóng, rồi khi cả hai đã bước vào phòng tắm, đặt tay tôi lên tường rồi anh nhẹ nhàng, chầm chậm kỳ cọ khắp người tôi, làm tôi nhột đến nỗi muốn hét vang lên khắp nhà. Anh quấn tôi vào trong chiếc khăn tắm rồi đẩy nhẹ tôi đi về phòng ngủ, ấn tôi xuống giường, vặn chiếc đèn ngủ nhỏ đặt trên chiếc bàn để cạnh đầu giường lên, loại đèn tỏa ra thứ ánh sáng dìu dịu màu hồng phấn. Anh dịu dàng tháo chiếc khăn tắm quấn trên người tôi ra, nồng nàn như thể đây là lần đầu tiên của hai chúng tôi, như thể đây là lần đầu tiên anh khám phá cơ thể tôi vậy.
Và điều đó cho tôi thời gian chiêm ngưỡng khuôn ngực vạm vỡ của anh, từng khối cơ cuồn cuộn, rắn chắc dẫn dắt, lôi cuốn đôi mắt tôi nhìn thấp xuống - và khi tôi đưa tay ra chạm vào anh, khi đó anh đã sẵn sàng.
“Em nằm yên nhé”, anh thì thầm vào tay tôi.
Điều khác thường khi không gần gũi Joe trong một thời gian dài là khi ở bên anh, luôn có những yếu tô “bất ngờ” song hành với những cử chỉ thân mật, mạnh mẽ đầy đam mê.
Tôi nằm kê đầu lên gối, hai tay duỗi ra, lòng bàn tay ngửa lên, Joe làm tôi như phát điên khi thả những nụ hôn xuống mọi ngõ ngách cơ thể tôi, di chuyển những ngón tay như có ma lực khắp những điểm nhạy cảm và ghì chặt thân hình rắn chắc lên người tôi.
Tôi tan đi dưới sức nóng đang tỏa ra hừng hực, nhưng ngây ngất trong men tình bao nhiêu, một điều gì đó cứ thôi thúc, giục giã tôi bấy nhiêu. Dường như tôi đang cưỡng lại cảm xúc dành cho Joe mà tôi không hiểu tạo sao lại như vậy nữa.
Rồi lời giải đáp vang lên trong đầu tôi: Tôi không muốn ân ái lúc này.