Tôi có cảm giác rất xấu, nghĩ xem điều quái quỷ gì đã mang ông sếp của mình ra khỏi căn nhà ấm cúng ở Oakland vào ngày thứ bảy. Cảm giác đó nhân lên gấp bội khi tôi thấy năm, sáu chiếc xe sọc đen trắng quây tròn lối vào bến tàu, và hai chiếc ô tô tuần tra nằm trên lối đi gần cuối Trụ sở quản lý Phà.
Một nhân viên tuần tra gọi tôi “Lối này, thưa trung úy”,và chỉ tôi xuống con đường nằm ở hướng nam, dẫn đến boong tàu.
Tôi lái xe đi qua hàng dài những chiếc xe cảnh sát, xe cấp cứu, xe cứu hỏa và đậu xe phía ngoài cùng. Tôi mở cửa ra và bước vào lớp sương mù sáu mươi độ F. Một cơn gió nhẹ thổi tới, mặt nước gợn sóng nhấp nhô làm cho chiếc Del Norte lắc lư, chao đảo.
Công việc của cảnh sát làm đám đông sôi động hẳn lên, hàng ngàn người di chuyển giữa Trụ sở quản lý Phà và chợ nông sản, chụp hình, hỏi thăm cảnh sát chuyện gì đã xảy ra. Y như là họ có thể ngửi được mùi thuốc súng và máu trong không khí vậy.
Tôi cúi xuống luồn qua vòng rào bao lấy boong tàu gật đầu chào mấy viên cảnh sát quen, rồi nhìn lên khi nghe tiếng Tracchio gọi tên mình.
Ông sếp đang đứng tại mũi phà Del Norte.
Ông ấy mặc áo da cộc tay, quần tây hiệu Dockers và sử dụng nước bóng tóc hiệu Vitalis. Ông ấy ra hiệu cho tôi lên boong tàu. Chà, giống hệt như nhện gọi ruồi tiến vào bẫy vậy.
Tôi hướng về phía ông nhưng trước khi chỉ còn cách hơn một mét là tôi bước lên được trên tàu, tôi phải lùi lại và để cho hai nhân viên y tế vượt qua với một chiếc băng ca cuộn, xóc nảy theo bước đi.
Tôi đưa mắt nhìn xuống nạn nhân, một người phụ nữ Mỹ gốc Phi mập mạp, gương mặt gần như bị phủ kín bởi mặt nạ ôxy, ống truyền dịch đang dẫn vào tay, máu thấm đẫm tấm chăn phủ kín người.
Một nỗi đau đè nặng lên ngực tôi, tim tôi như muốn vỡ òa trước khi tâm trí kịp định thần lại.
Nạn nhân là Claire Washburn!
Cô bạn thân của tôi bị bắn trên phà!
Tôi chộp lấy chiếc xe đẩy, ngăn nó di chuyển về phía trước. Một nữ nhân viên y tế tóc vàng tiến đến từ phía sau và quát tôi: “Này cô kia, ra khỏi đây ngay!”
“Tôi là cảnh sát”, tôi nói và lôi ra khỏi túi áo mình cái huy hiệu và đưa cho cô ta xem.
“Tôi chả quan tâm dù cô là ai đi nữa”, cô tóc vàng nói. “Chúng tôi đưa bà ấy đến phòng cấp cứu”.
Miệng tôi vẫn há ra và tôi như nghe cả tiếng tim mình đập thình thịch.
“Claire”, tôi gọi to, bước nhanh theo chiếc băng ca khi xe đẩy sầm sập tiến ra ngoài lối đi và trượt trên đường nhựa. “Claire, Lindsay đây. Cậu có nghe tôi nói không?’
Không một tiếng trả lời.
“Tình trạng cô ấy thế nào rồi?” Tôi hỏi một nhân viên y tế.
“Cô có hiểu rằng chúng tôi phải chuyển bà ấy đến bệnh viện không?”
“Hãy trả lời tôi đi, quỷ tha ma bắt các người!”
“Mẹ kiếp! Sao tôi biết được!”
Tôi đứng bất động và thấy mình thật vô tích sự khi các nhân viên y tế mở cửa xe cấp cứu.
Đã hơn mười phút trôi qua kể từ khi tôi nhận được cú điện thoại của Tracchio. Claire nằm dài trên boong của chiếc phà trong suốt thời gian đó, mất máu và phải cố gắng thở với một lỗ đạn xé toạc ngực mình.
Tôi nắm chặt tay Claire, và nước mắt từ đâu không biết lập tức tràn lên mắt.
Bạn tôi quay mặt lại phía tôi, mí mắt cô ấy rung rung do cố sức mở ra.
“Linds này” cô ấy kêu lên. Tôi kéo mặt nạ ôxy qua một bên.
“Willie đâu rồi?” cô hỏi tôi.
Lúc ấy tôi nhớ ra - là con trai út của Claire, tên là Willie, làm việc trên phà vào dịp cuối tuần. Có lẽ đó là lý do tại sao Claire có mặt trên chiếc Del Norte này.
“Tôi lạc nó rồi”, Claire thở gấp gáp. ‘Tôi nghĩ nó đã theo dấu tên giết người”.