Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 75
Chương 75

❊ ❊ ❊

Claire có cảm giác mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình khi cô tiến về ghế ngồi dành cho nhân chứng. Hôm qua yào lúc này, cô vẫn còn nằm trên giường, mong sao trong hai tiếng nữa, sau khi phần làm chứng này kết thúc, cô có thể về nghỉ ngơi.

Rồi cô nhìn thấy Yuki, một cô gái hai mươi tám tuổi xinh xắn và duyên dáng, nét mặt có vẻ hơi căng cứng nhưng không muốn biểu lộ ra. Vì vậy Claire mỉm cười với Yuki khi cô lê từng bước chậm chạp qua cánh cổng rào ngăn cách giữa khán phòng và khu vực làm việc của tòa, rồi bước lên ghế ngồi dành cho nhân chứng.

Claire đặt tay vào cuốn kinh thánh khi chấp hành viên của tòa dẫn cô qua “bục tuyên thệ”, rồi cô kéo lại mấy nếp gấp của chiếc áo đầm đã xổ tung ra, rộng thùng thình khi cô bị sụt mười lăm cân chỉ trong vòng ba tuần lễ. Chế độ ăn kiêng vì bị bắn, cô thầm nghĩ một cái tên phù hợp cho nó, khi ngồi ngay ngăn vào ghế.

“Cảm ơn cô đã tới đây hôm nay, bác sỹ Washburn ạ. Cô chỉ mới xuất viện vài ngày trước thôi phải không?”

“Vâng, đúng vậy”.

“Cô có thể nói cho ban hội thẩm biết tại sao cô lại nằm viện không?”

“Tôi bị bắn vào giữa ngực”.

“Kẻ đã bắn cô có mặt trong phiên tòa ngày hôm nay không?”

“Có. Cái thằng nhãi ranh hôi hám đó. Đằng kia kìa”.

Sherman không ngại đứng bật dậy, nói “Thưa quý tòa, tôi xin phản đối. Tôi không biết chắc có quy định không, nhưng tôi dám chắc nhân chứng không được phép gọi thân chủ của tôi là một thằng nhãi ranh hôi hám”.

“Bác sỹ Washburn, có lẽ anh ta nói đúng đó”.

“Tôi xin lỗi, thưa quý tòa. Chỉ là lời của vết thương nói thay thôi ạ”. Cô ấy nhìn xuống Brinkley rồi nói “Thành thật xin lỗi nhé. Đáng lẽ ra tôi không nên gọi cậu là một thằng nhãi ranh hôi hám”.

Những tiếng cười khúc khích lan ra khắp phòng và lan sang cả khu vực làm việc của ban hội thẩm, cho đến khi thẩm phán kiên nhẫn gõ chiếc búa xuống bàn, nói “Mọi người, ý tôi nhấn mạnh là mọi người” - ông nhìn chăm chú vào Claire qua lớp kính lão - “Tôi không muốn thấy chuyện này xảy ra nữa. Đây đâu phải là sân khấu hài, và tôi sẽ dẹp sạch hết nếu có thêm bất kỳ sự bộc phát tập thể nào nữa. Cô Castellano, hãy kiểm soát nhân chứng của mình đi. Đó là việc của cô đây”.

“Tôi xin lỗi, thưa quý tòa. Tôi hiểu rồi”.

Yuki tằng hắng. “Bác sỹ Washburn, tổn thương của cô xuất phát từ đâu?”

“Ngực tôi bị thủng một lỗ do viên đạn có đường kính 38 ly xuyên qua, đồng thời nó cũng tổn hại nghiêm trọng đến lá phổi trái và chút nữa lấy mạng tôi rồi”.

“Chắc hẳn nó rất đáng sợ và đau đớn”.

“Vâng. Còn hơn những gì mà tôi có thể nói nữa”.

“Ban hội thẩm đã xem đoạn băng quay cảnh nô súng”, Yuki nói, còn Claire thì đọc được trong mắt Yuki một cái nhìn đầy thông cảm. “Cô có thể kể cho chúng tôi nghe những gì cô đã nói với bị cáo trước khi anh ta bắn cô không?”

“Tôi nói ‘Thôi đủ rồi, con trai ạ. Đưa cho ta khẩu súng nào.”’

“Rồi chuyện gì đã xảy ra tiếp theo?”

“Hắn nói gì đó, đại loại như đây là lỗi của tôi, và rằng đáng lẽ ra tôi nên ngăn hắn lại. Việc tiếp theo mà tôi biết là tôi được các nhân viên y tế đẩy ra khỏi phà trên chiếc xe đẩy y tế".

“Cô cố ngăn không cho anh ta bắn thêm người khác”.

“Đúng vậy”.

“Cô nhìn thấy người khác cố ngăn cản anh ta luôn đúng không”.

“Vâng. Nhưng hắn ta chĩa mục tiêu và bắn tất cả chúng tôi. Nã vào đầu ông Ng ngay trên boong tàu”.

“Cảm ơn cô, bác sỹ. Đến lượt luật sư bào chữa”, Yuki nói.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.