Nhà của Calvin được trang trí đơn giản kiểu thời kỳ đầu Ikea với đồ gỗ nhẹ màu vàng nhạt. Có một chiếc kệ đựng đầy búp bê bên trên TV - búp bê lớn, nhỏ, búp bê trẻ em và búp bê mặc áo đầm sặc sỡ.
“Tôi mua chúng cho con gái tôi đó”, Calvin càu nhàu, thả phịch người xuống ghế. “Trong trường hợp con bé có thể ghé qua thăm tôi”.
“Bây giờ con bé mấy tuổi rồi? Mười sáu hả?” Conklin hỏi.
“Thôi im đi”, Calvin bảo. “Im đi, đừng hỏi nữa có được không?”
“Cẩn thận lời nói của anh đấy”, Conklin lên tiếng trước khi lỉnh vào phòng ngủ của Calvin. Tôi ngồi xuống ghế sofa và lôi ra quyển sổ tay.
Tôi cố đuổi ra khỏi tâm trí mình hình ảnh một bé gái, bây giờ đã là thiếu nữ, một người phải hứng chịu nỗi bất hạnh khủng khiếp khi có bố là một kẻ rác rưởi đến như vậy, rồi hỏi Calvin rằng hắn có bao giờ thấy Madison Tyler không.
“Tôi thấy đứa bé trên bản tin thời sự tối qua. Nó đáng yêu lắm. Thậm chí có thể nói là muốn cắn luôn vậy. Nhưng tôi không biết nó”.
“Được rồi”, tôi nói, nghiến chặt hai hàm răng, cảm nhận nỗi đau đớn sâu sắc pha lẫn sợ hãi dành cho Madison Tyler đang trào dâng trong lòng mình. “Vào lúc chín giờ sáng hôm qua, anh đã ở đâu?”
“Tôi xem TV. Tôi thích xem những bộ phim hoạt hình đang thịnh hành để có thể trò chuyện với mấy bé gái đủ mọi lứa tuổi, cô có hiểu ý tôi nói không?”
Tôi cao gần một mét tám, hơn Calvin một cái đầu và tướng tá cũng ngon lành hơn. Mấy chuyện bạo lực đã khuấy động tâm trí tôi, bắt đầu xuất hiện khi tôi bắt giữ Alfred Brinkley. Tôi thấy mình đang bị gã này làm cho khủng hoảng, căng thẳng cùng cực...
“Có ai có thể làm chứng cho anh không?”
“Chắc rồi, hỏi Anh chàng vui vẻ nè”, Pat Calvin nói, vỗ vỗ vào phần trên đáy quần chỗ hạ bộ của hắn, rồi chụm tay lại ngay đó. “Nó sẽ nói cho cô biết bất kỳ điều gì cô muốn biết”.
Tôi chộp hắn, túm lấy cổ áo, xiết chặt quanh cổ hắn. Tay hắn buông thõng xuống khi tôi nhấc hắn ra khỏi chiếc ghế, đập mạnh hắn vào tường.
Mấy con búp bê ngã lăn xuống sàn.
Conklin bước ra khỏi phòng ngủ của Calvin khi tôi định thoi cho hắn thêm mấy quả nữa. Anh bạn đồng nghiệp của tôi giả vờ như anh không hề thấy nét giận dữ như điên trên gương mặt tôi và thản nhiên dựa lưng vào khung cửa.
Tôi giật mình nhận ra mình đã gần chạm đến đỉnh điểm của sự nóng giận. Lúc này đây, thứ mà tôi không muốn là lời tố cáo về một cảnh sát hung hăng. Tôi thả Calvin ra.
“Anh có một bộ sưu tập ảnh đẹp đấy chứ, anh Calvin”, Conklin mở lời. “Hình mấy đứa trẻ đang chơi đùa trong công viên Alta Plaza”.
Tôi đưa mắt nhìn về phía Conklin. Madison và Paola bị bắt cóc trên con đường bên ngoài công viên đó.
“Anh có thấy cái máy ảnh của tôi không?” Calvin bướng bỉnh nói. “Bảy chấm và phóng lớn được tới 12 lần đấy. Tôi chụp mấy tấm đó từ khoảng cách một dãy nhà. Tôi biết luật lệ mà. Và tôi không hề phá luật, bất kỳ một điều nào hết”.
“Trung sĩ”, Conklin nói với tôi, “Có một đứa bé trong đống hình này, có thể là Madison Tyler”.
Tôi gọi ngay cho Jacobi, báo với ông ta rằng Patrick Calvin có vài tấm hình chúng ta cần phóng to hơn để xem xét cẩn thận.
“Chúng tôi cần hai cảnh sát tuần tra đến xem chừng Calvin trong khi Conklin và tôi về để viết giấy xin cấp lệnh”, tôi nói.
“Không thành vấn đề, Boxer ạ. Tôi sẽ cho xe tới đó. Nhưng tôi sẽ để Chi lo giấy trát lệnh và mang Calvin về”.
“Chúng tôi lo chuyện này được mà Jacobi”, tôi nói. “Cô có thể”, Jacobi lên tiếng. “Nhưng có một đứa bé trùng khớp với miêu tả nhân dạng của Madison Tyler vừa được báo về từ bảo vệ của nhà ga Transbay”.
“Cô bé được tìm thấy rồi hả?”
“Ừ, con bé đang ở đó”.