Tôi đóng cửa và cài then lại cho chắc chắn, tâm trí tôi quay cuồng trong sự khát khao, thèm muốn, khuây khỏa và tiếc nuối. Tôi trút bỏ quần áo, chỉ một lát sau, mạch máu trong người tôi chảy rần rật quanh thái dương khi tôi đứng dưới làn nước ấm nóng đang phun ra từ vòi sen trong phòng tắm.
Sạch sẽ và da dẻ hồng hào trở lại, tôi quấn mình vào chiếc khăn tắm bằng bông mềm mại rồi hong khô tóc. Tôi lau khô hơi nước đọng lại trên chiếc gương đặt bên trên bồn rửa mặt và ngắm nhìn mình khỏa thân trong gương. Trông tôi vẫn còn trẻ, xinh đẹp và đáng ao ước lắm. Bộ ngực căng tròn đầy đặn, chiếc bụng phẳng lỳ, mái tóc vàng hung dợn sóng ngang vai.
Tại sao Joe vẫn chưa gọi điện cho tôi?
Tôi quàng chiếc áo choàng ngủ màu trắng của khách sạn vào người mình, bước vào phòng ngủ, kiểm tra hộp thư thoại trống không trong điện thoại di động của mình, cũng như hộp thư trả lời tự động tại nhà.
Đã sáu ngày trôi qua mà tôi chưa gặp lại Joe.
Có phải chuyện hai chúng tôi đã thật sự kết thúc rồi không?
Có phải tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa? Tại sao anh vẫn chưa đến làm lành chứ?
Tôi kéo màn xuống, cuộn tấm chăn màu vàng lại rồi giũ nhẹ mấy cái gối. Choáng váng vì men rượu và hơi nóng của nước vòi sen, tôi nằm phịch xuống giường.
Nhắm mắt lại, tôi thấy rằng những hình ảnh đang mờ nhạt đi của Joe được thay thế bằng những hình ảnh vừa mới xảy ra đây thôi.
Tâm trí tôi trôi về khoảng thời gian hơn nửa tiếng trước, khi Rich ôm lấy tôi. Tôi như mềm nhũn đi trong cái khoảnh khắc khiêu vũ với anh, cảm giác càng lúc càng thăng hoa, khi tôi cảm nhận cơ thể anh đang tì chặt vào tôi, khi tôi quàng hai cánh tay mình quanh cổ anh và cơ thể mình tựa sát vào người anh lúc đó.
Tôi tự nhủ, thật ra có những cảm xúc như vậy không phải là điều gì đó quá to tát. Tôi chỉ là một con người bình thường, Richie cũng vậy, và cả hai chúng tôi đều có cùng một phản ứng hoàn toàn tự nhiên khi hai người đang cô đơn ở kê bên nhau...
Một tiếng vỗ nhẹ ngoài cửa làm tôi giật mình hoảng hốt.
Tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực khi tiếng gõ cửa vang lên lần nữa.