Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45
Chương 45

❊ ❊ ❊

Conklin và tôi bước ra khỏi phòng cấp cứu của bệnh viện trong tâm trạng hết sức bồn chồn thì gia đình Tyler hối hả bước tới và ôm chặt lấy chúng tôi như những người thân.

Tôi cảm thấy phấn chấn quá. Một phần của câu chuyện khủng khiếp này đã qua rồi và tôi hy vọng nó sẽ hoàn toàn kết thúc khi con bé nhìn thấy cha mẹ mình, và Madison sẽ trở lại như trước kia. Bởi vì tôi sẽ có một vài câu hỏi dành cho bé, mở đầu bằng “Cháu có nhớ mặt của mấy kẻ đã bắt cóc cháu không?”

“Cháu bé đã ngủ khi chúng tôi còn ở trong phòng bệnh”, tôi nói với gia đình Tyler. “Bác sỹ Collins vừa mới ghé qua và nói là ông ta sẽ trở lại trong vòng...à để xem... khoảng mười phút nữa”.

“Tôi muốn biết”, Elizabeth nói nhỏ, “Maddy có bị tổn hại ở bất kỳ phương diện nào không?”

“Trông con bé giống như vừa trải qua một chuyện quá sức chịu đựng”, tôi nói với mẹ của Madison. “Cháu nó chưa được kiểm tra tổng thể để xem có bị xâm hại hay không bởi vì các bác sỹ còn đang chờ sự chấp thuận từ phía gia đình anh chị”.

Elizabeth Tyler đưa hai tay che lấy miệng kềm chế những giọt nước mắt chỉ trực trào ra.

“Chị nên biết là con bé hầu như không nói với ai một lời nào hết”.

“Đó không giống với Maddy chút nào”.

“Có lẽ con bé bị cảnh cáo là không được nói gì nếu không sẽ bị ăn đòn...”

“Ôi Chúa tôi. Mấy kẻ súc sinh đó!”

“Tại sao chúng lại bắt cóc Maddy, rồi thả ra mà không cần đòi tiền chuộc?” Henry hỏi khi chúng tôi bước vào phòng cấp cứu.

Tôi để lửng câu hỏi, không trả lời được, bởi vì tôi không muốn nói ra những gì mà mình đang nghĩ: Mấy tên xâm hại tình dục trẻ em thì không cần tiền chuộc. Tôi đứng qua một bên để nhà Tyler có thể bước vào ngăn buồng nhỏ có màn kéo phía trước tôi, nơi Maddy đang nằm, nghĩ về cô bé Madison sẽ vui mừng như thế nào khi được gặp lại bố mẹ mình.

Henry Tyler bóp nhẹ cánh tay tôi và thì thầm “Cảm ơn cô", khi anh bước vào bức màn ngăn cách. Tôi nghe tiếng Elizabeth Tyler gọi tên con gái mình - và rồi khóc nấc lên, rên rỉ một cách đau đớn.

Tôi nhảy qua một bên khi cô ấy chạy vụt qua tôi. Henry Tyler bước tới bên tôi rồi kề mặt sát vào mặt tôi.

“Cô có biết là mình đã làm gì không?” anh ta hỏi, gương mặt đỏ lên vì giận dữ. “Đứa bé đó không phải là Madison. Cô có hiểu không? Đó không phải là Madỉson. Không phải là con của chúng tôi!"

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.