Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58
Chương 58

❊ ❊ ❊

Tám giờ ba mươi phút sáng thứ tư, bốn ngày sau khi Madison bị bắt cóc. Conklin và tôi mục kích tại một công trường xây dựng gần ngay góc đường Waverly và Clay, hơi nước từ café nóng bốc lên đọng lại cửa kính xe hơi khi chúng tôi quan sát dòng xe cộ len lỏi quanh những chiếc xe tải chở hàng đang đậu lấn tuyến. Khách bộ hành tràn xuống mấy con đường nhỏ hẹp và tối tăm của Khu phố Tàu.

Tôi đảo mắt về một tòa nhà ốp gạch đỏ ba tầng khá đặc biệt nằm ở nửa cuối đường Waverly. Tiệm Wong bán thuốc Tàu nằm ở tầng trệt. Hai tầng trên cho Trung tâm giới thiệu việc làm Westwood Registry thuê.

Linh tính mách bảo tôi rằng ít nhất thì chúng tôi cũng sẽ tìm được một phần giải đáp cho những thắc mắc của mình trong ngôi nhà đó - một mối liên hệ giữa Paola và vụ bắt cóc... một điều gì đó.

Lúc 8:35 cửa trước căn nhà bật mở, một người phụ nữ bước ra ngoài và đem túi rác đặt xuống bên lề đường.

“Đến giờ hành động rồi đó”, Conklin nói.

Chúng tôi băng qua đường và chặn người phụ nữ lại trước khi cô ta biến vào trong. Chúng tôi trình huy hiệu ra.

Cô ta là một người da trắng, mảnh khảnh, khoảng ba mươi lăm tuổi, mái tóc đen thẫm xõa dài xuống vai, nét đẹp bị làm mờ đi bởi những nếp nhăn vì lo lắng dàn hàng ngang trên trán.

“Tôi luôn tự hỏi không biết đến khi nào thì chúng tôi sẽ bị cảnh sát hỏi thăm”, cô ta nói, một tay đặt vào nắm cửa. “Chủ của chúng tôi đi công tác rồi. Hai vị có thể ghé lại vào thứ sáu được không?”

“Chắc rồi”, Conklin nói, “nhưng giờ chúng tôi có một vài câu muốn hỏi cô, nếu cô không ngại”.

Brenda, thư ký văn phòng của đội trọng án chúng tôi, rất mê Conklin, nói rằng anh ta là một “thỏi nam châm hút lấy phụ nữ”, và điều đó là hoàn toàn đúng. Anh ta không cố tình làm như thế. Nét hấp dẫn độc đáo này là nhờ trời cho.

Tôi quan sát người phụ nữ tóc đen đang tỏ ra ngại ngần, lưỡng lự, nhìn Conklin và rồi mở rộng cửa ra.

“Tôi là Mary Jordan”, cô ấy nói. “Người quản lý, giữ sổ sách, quản gia, và mọi chức vụ khác mà anh chị có thể nghĩ tới. Thôi vào trong đi...”

Tôi cười toe toét với Conklin khi chúng tôi theo sau Jordan bước qua ngưỡng cửa và xuống hành lang dẫn đến phòng làm việc. Đó là một căn phòng nhỏ, bàn làm việc đặt ngay góc đối diện với cửa ra vào. Hai chiếc ghế có lưng gồm hai trụ nối bằng những thanh ngang được sắp song song với chiếc bàn, và một tấm hình được lồng trong khung của Jordan, xung quanh là hơn mười người phụ nữ trẻ tuổi, có lẽ là bảo mẫu, treo trên tường phía sau.

Tôi thấy Jordan lộ rõ vẻ lo lắng đáng chú ý. Cô ta bậm môi, đứng lên, dời một chồng ba bìa sơ-mi cứng lên đầu tủ đựng hồ sơ, ngồi xuống, bứt bứt dây đeo đồng hồ, xoay xoay cây bút chì. Chỉ nhìn các động tác đó thôi cũng đủ làm tôi như bị say sóng.

“Cô nghĩ như thế nào về vụ bắt cóc Paola và Mađison Tyler?", tôi hỏi.

“Tôi hoàn toàn không biết gì hết”, Jordan nói, lắc đầu nguầy nguậy rồi nói tiếp, hầu như không dừng lại để thở.

Jordan nói rằng cô ấy là nhân viên toàn thời gian duy nhất của trung tâm này. Có hai gia sư, cũng là phụ nữ, chỉ làm việc khi có nhu cầu. Ngoài người đồng sở hữu trung tâm này, một người đàn ông da trắng năm mươi tuổi, thì không có một nhân viên nam nào làm việc ở đây hết. Cũng chẳng có xe tải nhẹ màu đen hay màu gì khác cả.

Chủ sở hữu của Trung tâm giới thiệu việc làm Westwood Registry là hai vợ chồng Paul và Laura Renfrew, theo lời Jordan. Hiện tại, Paul đang đi liên hệ với các khách hàng tiềm năng ở phía bắc San Francisco còn Laura thì đang đi tuyển người mãi ở Châu Âu. Cả hai đã rời khỏi thành phố trước khi vụ bắt cóc xảy ra.

“Gia đình Renfrew là những người tử tế", Jordan quả quyết với chúng tôi.

“Cô biết họ được bao lâu rồi?”

“Tôi bắt đầu làm việc ngay trước khi họ dời Trung tâm từ Boston đến đây, khoảng tám tháng trước. Công việc vẫn đang tiến triển tốt, không gặp trở ngại gì”, Jordan nói tiếp “Giờ thì với sự cố của Paola và Madison Tyler... công việc làm ăn của chúng tôi ít nhiều gì cũng bị ảnh hưởng, phải không?”

Nước mắt dâng đầy trong mắt Mary Jordan. Cô kéo ra một tờ khăn giấy hồng trong hộp khăn trên bàn, lau mặt.

“Cô Jordan này”, tôi nói, chồm lên dựa vào bàn làm việc của cô ấy, “Có điều gì đó làm cô buồn bã vậy, là chuyện gì thế?”

“Không, thật đấy, tôi ổn cả mà”.

“Đừng có giấu chúng tôi. Trông cô không ổn chút nào hết”.

“Chỉ vì tôi rất yêu mến Paola. Và chính tôi là người giới thiệu, đưa cô ấy vào làm việc cho gia đình Tyler. Chính tôi. Nếu tôi không để cô ấy vào làm ở đó, Paola lẽ ra vẫn còn sống!”

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.