Kenneth Klassen đang rửa chiếc xe bạc hiệu Jaguar khi chúng tôi đậu xe trên một con dốc thoai thoải bên ngoài nhà hắn trên đường Vallejo.
Kenneth là một gã đàn ông da trắng, bốn mươi tám tuổi, cao gần một mét tám, một diễn viên nghiệp dư của mấy bộ phim cấp ba với ngoại hình trung bình khá, những nét đặc điểm được trau chuốt giả tạo: mái tóc xoăn bồng bềnh, chiếc mũi sửa gọn, đẹp, kính áp tròng màu xanh biển, răng bọc sứ trắng toát - tất cả đều là sản phẩm của công nghệ làm đẹp.
Theo hồ sơ ghi nhận, Klassen từng bị bắt trong một phòng chat trực tuyến vì hẹn hò với một người mà hắn nghĩ là một bé gái mười hai tuổi - nhưng hóa ra đó là một viên cảnh sát bốn mươi tuổi.
Klassen đã phải có một thỏa thuận với ngài ủy viên công tố quận. Để không phải ngồi tù vì tội quấy rối tình dục trẻ em, hắn phải chịu bị giám sát, thử thách và đóng phạt rất nặng. Hắn vẫn còn đóng phim cấp ba, mà thứ này thì hoàn toàn hợp pháp, ngay cả đối với quan điểm cư dân khu kế cận Pacific Heights.
Gương mặt Klassen sáng lên khi Conklin và tôi bước ra khỏi chiếc xe Crown Vic đậu bên lề đường tiến về phía hắn.
“Chà, chà, chà”, hắn ta nói, tắt vòi nước, hết nhìn tôi rồi nhìn sang Conklin rồi quay lại nhìn tôi. Hắn đang đánh giá chúng tôi đây mà.
Rồi hắn cười gượng gạo khi nhận ra chúng tôi là cảnh sát.
“Kenneth Klassen”, tôi nói, trình huy hiệu ra. “Tôi là trung sĩ Boxer, còn đây là thanh tra viên Conklin. Chúng tôi có vài câu muốn hỏi anh. Không ngại để chúng tôi vào trong chứ?”
“Vào bất kỳ chỗ nào cô thích, trung sĩ”. Klassen cười ngạo nghễ, đưa vòi nước lên trước hắn ta như thể nó là cò súng được lên nòng và chuẩn bị bắn vậy.
“Im đi đồ khốn”, Conklin nói.
“Chỉ đùa thôi mà sếp”, Klassen cười toe toét. “Tôi chỉ đùa một tí cho vui í mà. Vào đây đi”.
Chúng tôi theo sau Klassen bước lên bậc thềm, qua cánh cửa bằng gỗ sồi, một phòng nhỏ bài trí đẹp mắt trước khi đến phòng khách trang hoàng theo phong cách hiện đại, và một căn phòng có trần lợp bằng kính nằm ngoài khuôn viên nhà bếp. Cây dương xỉ, dành dành, mấy chậu xương rồng chen chúc nhau nằm trong đó.
Klassen lấy mấy chiếc ghế mây được treo trên mắt xích móc quanh xà nhà, mời chúng tôi ngồi. Rồi một người đàn ông Trung Quốc không rõ tuổi tác xuất hiện ở cuối phòng, dùng tay trái nắm lấy cổ tay phải, và chờ đợi.
“Ông Wu đây sẽ lấy cho mấy sếp thức uống nhé?” Klassen đề nghị.
“Không, cảm ơn”, tôi nói.
“Vậy điều gì đã mang hai sếp đến gặp tôi vào một buổi sáng trời đẹp thế này?”
Tôi cố cân bằng chiếc ghế ngồi của mình mà không thấy thoải mái chút nào hết. Rồi lấy sổ tay ra khi Conklin dạo vòng quanh căn phòng lắp kính trần trồng đầy cây, nhặt lên một bức tượng kỳ quặc trong tư thế đầy khêu gợi, dời mấy chậu hoa và xương rồng ra đây một chút, ra kia một chút.
“Cứ tự nhiên như ở nhà nhé”, Klassen gọi to ra cho Conklin nghe..
“Anh đã ở đâu vào sáng ngày thứ bảy?” tôi hỏi.
"Thứ bảy hả?”, hắn ta lập lại, dựa lưng vào ghế, vuốt vuốt tóc, nét rạng rỡ thoáng qua mặt hắn như thể hắn đang nhớ lại một giấc mơ đẹp, đáng nhớ nào đó.
“Tôi quay bộ phim Điệu mambo dưới ánh trăng”, hắn nói. “Diễn tại đây này. Tôi đạo diễn một sê-ri những đoạn phim dài hai mươi phút. Là thứ mà tôi gọi là ‘phim ngắn trong phòng ngủ.”’ Hắn ta cười hềnh hệch.
“Vậy thì tốt quá. Tôi muốn có tên và số điện thoại của tất cả những người có thể làm chứng cho anh".
“Tôi bị tình nghi cho một vụ án nào hả trung sĩ?”
“Thôi chúng ta hãy nghĩ về anh như là một ‘người được quan tâm đặc biệt’ đi”.
Klassen liếc mắt nhìn tôi một cách nham nhở như thể là tôi đã khen hắn vậy. “Da cô mịn quá. Cô không phải phí tiền vào mỹ phẩm đúng không?”
“Anh Klassen, đừng có giỡn mặt với tôi nhé. Hãy đọc tên và số điện thoại đi nào”.
“Không thành vấn đề. Tôi sẽ in ra thành một danh sách cho cô.
“Tốt lắm. Anh có bao giờ thấy đứa bé này chưa?” Tôi hỏi, chìa ra tấm hình cả lớp của Madison Tyler mà tôi đã giữ trong túi áo khoác mình suốt ba ngày qua.
Tôi rất ghét khi phải để Klassen lướt đôi mắt cú vọ của hắn qua gương mặt xinh xắn của Madison.
“Đó là con gái của nhà báo Tyler phải không? Tôi thấy con bé trên bản tin thời sự. Nghe này”, Klassen nói, mỉm cười, khiến mắt tôi muốn lòa đi vì hàm răng trắng sáng lóa của hắn, “Tôi có thể làm cho chuyện này trở nên dễ dàng hơn cho tất cả chúng ta, được chứ? Đi với tôi nào”.