Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
Chương 25

❊ ❊ ❊

Tôi hy vọng mình sẽ nghe được giọng của Claire nhưng là Edmund trả lời máy. Giọng của anh nghe như đã trải qua một đêm ngủ vùi trên ghế.

“Cô ấy thế nào rồi?” tôi hỏi mà cổ họng như bị bóp nghẹt lại.

“Cô ấy phải chụp cộng hưởng từ thêm một lần nữa”, Edmund bảo.

“Hãy nói với Claire rằng chúng tôi đã bắt được kẻ giết người”, tôi nói. “Hắn đã thừa nhận và chúng tôi đã nhốt hắn lại rồi”.

Tôi bảo với Edmund rằng sẽ gọi điện đến nói chuyện với Claire sau rồi tôi gọi tiếp cho Joe lần nữa. Lần này thì là hộp thư thoại từ văn phòng của anh, vì vậy tôi tiếp tục gọi điện thoại đến nhà anh.

Lại cũng nhận được trả lời từ hộp thư thoại.

Tôi thắng lại giao lộ trên đường 18, gõ mấy ngón tay lên vô lăng một cách sốt ruột, nhấn ga chạy đi khi đèn tín hiệu giao thông chuyển sang xanh.

Một kỷ niệm cũ chợt ùa về trong tâm trí tôi - cái ngày mà tôi được thăng chức trung úy khi phá được vụ án “kẻ sát hại đôi tân lang, tân nương”, một gã tâm thần chắc chắn được nằm trong Nhà Lưu Danh những tên tội phạm khét tiếng nhất. Vào lúc đó, tôi xem sự thăng tiến của mình đơn thuần chỉ là sự bổ nhiệm về chính trị. Chẳng có người phụ nữ nào khác có được chức vụ này trước đây cả. Tôi bước lên, để họ cài một chiếc huy hiệu hình khiên bằng vàng vào áo mình mà không bao giờ biết được rằng liệu quyền lực và trách nhiệm của công việc có phải là thứ mà tôi muốn hay không.

Tôi cho rằng đến giờ mình vẫn chưa biết được.

Tôi đã đề nghị được trở lại hàng ngũ xưa, vì vậy dĩ nhiên là Tracchio không hiểu được phản ứng của tôi. Mẹ kiếp! Tôi cũng không hiểu nổi bản thân mình nữa.

Nhưng có đôi khi bạn không thể biết được một điều gì đó cho đến khi bạn rơi vào hoàn cảnh đó.

Đặc quyền báo cáo trực tiếp với Tracchio thật là thứ vớ vẩn, nhảm nhí.

Tôi sẽ bị giáng xuống một cấp.

Liệu tôi có thể nhận mệnh lệnh từ Jacobi không?

"Tôi nói với ông ấy rằng tôi sẽ không nhận nó nếu như điều đó không ổn đối với cô", ông ta đã nói.

Tôi cần nói chuyện với Joe.

Tôi kéo điện thoại từ chiếc ghế kế bên rồi nhấn nút gọi lại, nhưng âm thanh giọng nói của Joe trong hộp thư thoại gợi lại biết bao kỷ niệm: quyển truyện chúng tôi mang theo trong những chuyến đi, những ngọt ngào ái ân, những điều nhỏ bé về Joe mà tôi yêu mến - mỗi khoảnh khắc đều được tôi tận hưởng trọn vẹn vì tôi không biết khi nào mình sẽ gặp lại anh ấy.

Đêm nay tôi muốn bỏ hết tất cả để được ở trong vòng tay anh, được anh bao bọc trong tình yêu trọn vẹn, và để cảm nhận con người thật của mình bằng sự khéo léo, tinh tế từ nơi anh. Những âu yếm dịu dàng anh dành cho tôi có thể khiến những cảm giác bất an, những lo lắng không tên lùi xa, lùi xa...

Tôi đóng điện thoại tanh tách mà không để lại tin nhắn nào, gọi cho Joe theo hai số kia - vẫn là câu trả lời máy móc.

Tôi cho xe vào vạch đậu xe, cài thắng tay, rồi ngồi đó như một kẻ mất hồn, nhìn vào hư vô và ước rằng tôi có thể gặp Joe ngay lúc này.

Và rồi một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu tôi.

Này, tôi có thể đó chứ.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.