Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 85
Chương 85

❊ ❊ ❊

Tôi cột chặt dây thắt lưng của chiếc áo choàng ngủ và bước nhẹ bằng chân không ra cánh cửa. Tôi thấy Rich Conklin qua lỗ nhòm. Anh ta đang đội một cái túi trùm đầu bằng nhựa dẻo trong suốt và mỏng dính!

Tôi bật cười khi bật chốt then và tay tôi run rẩy mở cửa. Conklin mặc quần dài, áo sơ mi cô tông màu xanh với hàng nút mở toang đến tận giữa ngực. Anh nắm chặt cái bàn chải đánh răng của khách sạn Marriott, phần cán nằm gọn trong bàn tay, phe phẩy nó lên như một lá cờ trắng.

“Linds này, tôi không biết cô có nước súc miệng hay không. Phòng tôi có nhiều xà phòng và sữa tắm, nhưng chẳng có chai nước súc miệng nào hết”.

Dáng vẻ nghiêm chỉnh kết hợp với yêu cầu và cái túi trùm đầu kỳ quặc của anh làm tôi thấy buồn cười quá đỗi. Tôi đẩy cửa rộng ra, rồi nói “Phòng tôi cũng không có nước súc miệng, nhưng tôi nghĩ mình có mang theo và bỏ nó trong chiếc túi xách tay”.

Cánh cửa đóng lại phía sau tôi, và khi tôi cúi người xuống lấy chiếc túi tôi đánh rơi trên sàn nhà, tôi vấp phải chiếc giày của mình.

Rich nắm lấy khuỷu tay tôi để giữ cho tôi khỏi ngã, và chúng tôi nhìn nhau. Chìm trong ánh mắt nhau. Mụ mị cả lên. Cô đơn trong căn phòng khách sạn ở Los Angeles. Tôi tiến tới và tháo cái túi trùm ra khỏi đầu Conklin. Chùm tóc nâu nhạt trên trán anh xõa xuống gương mặt điển trai, anh buông rơi cái bàn chải đánh răng trên sàn nhà. Rồi Rich dùng hai cánh tay ôm vòng quanh eo tôi và kéo tôi lại gần anh.

“Anh chỉ gặp một trở ngại duy nhất với sự sắp xếp công việc lần này”, anh nói. “Và nó to như thế này đây”.

Rich cúi xuống hôn tôi, và tôi cũng muốn anh hôn tôi như vậy. Một lần nữa vòng tay tôi lại quấn chặt quanh cổ anh, và môi anh tìm thấy môi tôi. Nụ hôn đầu tiên của chúng tôi bùng lên một cảm xúc mạnh mẽ, như thể các chất hóa học đang xúc tác và phản ứng với nhau.

Tôi bám chặt lấy Rich khi anh đẩy nhẹ tôi xuống giường trong ánh sáng lờ mờ của căn phòng. Tôi còn nhớ mình nằm dưới người anh, các ngón tay chúng tôi đan lại vào nhau, hai bàn tay anh tì chặt vào tay tôi nằm im trên giường, khẽ kêu tên tôi, ôi sao mà dịu dàng quá.

“Từ rất lâu rồi, anh đã muốn cùng em... như thế này, Lindsay ạ, thậm chí trước khi em biết tên anh là gì nữa đấy”.

“Em luôn luôn biết tên anh mà”.

Tôi khát khao anh ấy, và tôi có quyền cho phép bản thân mình làm vậy. Nhưng khi anh bạn đồng nghiệp trẻ trung và điển trai mở chiếc áo choàng ra và đặt môi anh lên ngực tôi, một tia sét kinh hoàng kéo nhanh qua đầu tôi, kìm lại tức thời mọi cảm xúc cháy bỏng đang làm tôi lung lay ngay lúc ấy.

Chuyện này không hay chút nào. Thật sự rất tệ.

Tôi nghe tiếng mình thì thầm “Richie, đừng mà”.

Tôi gài chiếc áo ngủ lại khi Rich lăn ngửa ra, thở hổn hển, mặt đỏ ửng lên, nhìn vào mắt tôi.

“Anh xin lỗi”, Rich nói.

“Không, đừng xin lỗi em”. Tôi nắm tay anh đặt lên má mình, và giữ tay mình như vậy. “Em cũng khao khát điều này như anh vậy. Nhưng chúng ta là đồng nghiệp, là cộng sự thân thiết, Rich à. Chúng ta phải chăm sóc lẫn nhau. Chỉ là... không phải bằng cách này”.

Anh thở dài buồn bã khi tôi nói “Chúng ta đừng bao giờ làm như vậy nữa nhé”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.