Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42
Chương 42

❊ ❊ ❊

Jacobi trợn mắt khi tôi lách qua khỏi ông ta, lẻn ngồi vào chiếc ghế ở cuối phòng của đội trọng án. Trung úy Macklin liếc mắt qua nhìn chằm chằm vào tôi giây lát khi ông tổng kết lại buổi họp của ngày hôm đó. Chẳng có bất kỳ thông tin gì về nơi ở hiện nay của Madison Tyler và Paola Ricci, chúng tôi được phân công thẩm tra những kẻ từng phạm tội xâm hại tình dục.

‘Tatrick Calvin”, tôi đọc từ trong danh sách khi Conklin và tôi bước vào xe cảnh sát của đội. “Bị kết tội xâm hại tình dục, được thả ra trong thời gian thử thách sau một thời gian vì tội xâm hại chính con gái mình. Chuyện đó xảy ra khi đứa bé chỉ mới sáu tuổi”.

Conklin đề máy. “Chẳng thể nào thông cảm cho thứ rác rưởi như vậy được hết. Cô biết không, tôi không muốn hiểu bất cứ lời biện hộ nào cho chuyện đó”.

Calvin sống trong một căn hộ thuộc khu chung cư hai mươi tầng trát vôi hình chữ u trên đường Palm và Euclid nằm ở rìa công viên Jordan, chỉ cách nhà và công viên nơi Madison Tyler thường chơi khoảng một dặm rưỡi. Một chiếc xe hơi hiệu Toyata Corolla đăng ký tên Calvin được đậu trên đường.

Tôi ngửi được mùi thịt lợn xông khói đang nấu khi chúng tôi bước vào khoảnh sân không có hàng rào trước nhà Calvin, bước trên mấy bậc thang dẫn lên thềm nhà, gõ cọc cọc vào cánh cửa sơn màu đỏ nhức mắt.

Cửa mở, một người đàn ông da trắng cao không quá một mét sáu, tóc tai rối bù, đứng ở ngạch cửa, mặc bộ pijama sọc vuông và mang tất trắng.

Trông hắn ta như chỉ chừng mười lăm tuổi, làm cho tôi muốn hỏi “Cha cháu có ở nhà không?”. Nhưng dấu vết xám mờ dưới cằm và những hình xăm trong tù trên các khớp đốt tay đã tiết lộ cho người đối diện rằng Patrick Calvin từng phải ngồi nhà đá.

“Anh là Patrick Calvin phải không?” Tôi hỏi, trình huy hiệu ra.

“Mấy người muốn gì?”

“Tôi là trung sĩ Boxer. Còn đây là thanh tra viên Conklin”, tôi nói. “Chúng tôi có một vài câu hỏi. Không ngại để chúng tôi vào trong chứ?”

“Có, tôi ngại đấy. Mấy người muốn gì?”

Conklin có một cá tính rất hay, nét riêng mà tôi thật sự ghen tỵ. Không ít lần tôi thấy anh chất vấn mấy kẻ tâm thần giết người tàn bạo bằng sự nhẹ nhàng, tử tế, một cảnh sát tốt hết mức có thể. Đồng thời anh cũng nhận nuôi con mèo mướp trong vụ án ở gia đình Alonzo.

“Xin lỗi, anh Calvin”, giờ thì Conklin lên tiếng. “Tôi biết thật không phải khi làm phiền anh vào sáng sớm chủ nhật, nhưng có một đứa trẻ bị mất tích mà chúng tôi không còn nhiều thời gian”.

“Vậy thì chuyện đó có liên quan gì đến tôi?”

“Tập quen dần với chuyện này đi Calvin ạ”, tôi nói. “Anh còn đang trong giai đoạn thử thách...”

“Mấy người muốn xét nhà tôi, có phải vậy không?” Calvin hét lên. “Đây là một đất nước tôn thờ chủ nghĩa tự do mà. Mấy người đâu có trát lệnh đâu. Mấy người chẳng có thứ quái gì để chứng minh hết”.

“Anh bắt đầu nóng giận và mất bình tĩnh rồi đó. Nếu trong sạch thì không việc gì phải ngại cả”, Conklin bảo. “Làm tôi ngạc nhiên và nghi ngờ rồi đó, anh có biết vậy không?”

Tôi đứng bên cạnh khi Conklin giải thích rằng chúng tôi có thể gọi điện cho giám sát viên của Calvin, người sẽ cho chúng tôi vào kiểm tra mà không có trở ngại gì hết. “Hoặc là chúng tôi sẽ đi xin trát khám nhà vậy”, Conklin tiếp. “Hoặc là cho xe có loa phóng thanh đậu bên lề đường, hét toáng lên cho hàng xóm của anh biết anh là người như thế nào”. “Vậy...có ngại để chúng tôi vào không?” Tôi hỏi. Calvin đáp lại vẻ cau có của tôi bằng ánh nhìn bực bội và bất lực. ‘Tôi chẳng có gì để giấu cả”, anh ta nói.

Và hắn ta bước nép qua một bên, nhường đường cho chúng tôi vào nhà.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.