Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55
Chương 55

❊ ❊ ❊

Brenda Fregosi đã làm thư ký trong văn phòng của đội trọng án được vài năm, và với cái tuổi hai mươi lăm, cô ấy đã thuần thục công việc nơi đây.

Cô ấy gật gù đầy cảm thông khi tôi nói chuyện điện thoại với Henry Tyler và khi tôi gác máy, cô đưa cho tôi một mẩu tin nhắn.

Tôi đọc chữ viết nhọn nhọn của cô ấy: “Claire muốn cô đến bệnh viện lúc sáu giờ tối nay”.

Giờ đã gần sáu giờ rồi.

“Giọng cô ấy nghe thế nào?” tôi hỏi.

“Tôi nghĩ là ổn cả”.

“Cô ấy chỉ nói có bấy nhiêu thôi hả?”

“Chính xác những lời cô ấy nói là như thế này : ‘Brenda, làm ơn hãy nói với Lindsay đến bệnh viện vào lúc sáu giờ nhé. Cảm ơn cô nhiều lắm.”’

Tôi mới vừa gặp Claire vào hôm qua. Có chuyện gì thế nhỉ?

Tôi lái xe thẳng đến Bệnh viện Đa Khoa San Francisco, tâm trí tôi quay cuồng với những ý nghĩ lo lắng, sợ hãi khủng khiếp. Claire từng nói với tôi về não bộ, đặc điểm cơ bản của nó là khi chúng ta thấy vui vẻ, chúng ta không bao giờ có thể tưởng tượng được cảm giác buồn bã là như thế nào. Và khi chúng ta cảm thấy không vui, chúng ta không thể mường tượng rằng có khi chúng ta không biết buồn là gì.

Khi tôi ngậm một viên kẹo bạc hà hiệu Altoids, tiếng khóc, gọi “Mẹ ơi” của đứa con gái bé nhỏ vang lên trong đầu tôi, và nó trộn lẫn với phản ứng tự nhiên tiêu cực mà tôi có đối với bệnh viện kể từ khi mẹ tôi qua đời cách đây gần mười lăm năm.

Tôi cho xe vào bãi đậu xe của bệnh viện, nghĩ về quãng thời gian hạnh phúc khi có Joe bên cạnh và trò chuyện cùng anh trong những lúc thấy buồn bã, nản chí khi đã ba ngày trôi qua mà tôi vẫn còn choáng váng, mịt mờ trong tình trạng bế tắc như thế này.

Ý nghĩ của tôi vụt trở về cô bạn Claire thân thương khi tôi bước vào trong thang máy bệnh viện. Tôi nhìn chằm chằm vào hình hài biến dạng của mình phản chiếu từ cánh cửa bằng thép không gỉ sáng bóng. Tôi vụng về đưa tay lên vẹt lại mái tóc lòa xòa trước trán khi thang máy đi lên, và khi cửa mở ra, tôi bước vào không khí hăng hắc mùi thuốc khử trùng và ánh sáng trắng lạnh lẽo của phòng bệnh.

Tôi không phải là người đầu tiên ghé đến. Yuki và Cindy đã kéo ghế lại ngồi cạnh đầu giường của Claire, còn cô ấy thì đang ngồi lên, mặc bồ đồ đồng phục in hoa của bệnh viện, gương mặt nở một nụ cười như của nàng Mona Lisa.

Câu lạc bộ Nữ thám tử đã được tập hợp lại. Tại sao nhỉ?

“Chào mọi người”, tôi nói, đi vòng quanh giường chỗ Claire nằm, hôn lên má mấy cô bạn thân. “Trông cậu thật là tươi tắn”, tôi nói với Claire, cảm thấy nhẹ nhõm vì đây không phải là cuộc triệu tập khẩn cấp sinh ly tử biệt mà xém chút đã làm tôi chao đảo, choáng váng. “Dịp gì thế này?”

“Cậu ấy đã không chịu nói cho đến khi nào cậu tới đây thì thôi”, Yuki nói

“Được rồi, được rồi!” Claire lên tiếng. “Tớ có một việc quan trọng cần thông báo với các bạn đây”.

“Cậu có thai hả?” Cindy nói.

Claire bật cười khanh khách và tất cả chúng tôi đều nhìn Cindy.

“Cậu điên quá đấy, nữ phóng viên ạ”, tôi nói. Mang thai lúc này là điều tối kỵ với Claire khi đã ở vào tuổi bốn mươi ba, và có hai đứa con trai sắp tới tuổi trưởng thành.

“Cho gợi ý đi chứ”, Yuki buột miệng nói. “Phạm trù nào đó chẳng hạn”.

“Này các bạn! Đoán đi nào, làm tớ ngạc nhiên đi nào”.

Cindy, Yuki và tôi quay đầu về phía cô ấy.

"Tớ được xét nghiệm máu”, Claire nói. “Và cậu Cindy đây, như thường lệ, lại đoán đúng nữa rồi”.

“Ha!” Cindy hét lên.

Claire nói “Nếu tớ không nằm điều trị trong bệnh viện, có lẽ đến giờ này tôi vẫn không biết được là mình có thai cho đến khi tớ chuẩn bị bước lên bàn sanh nữa ấy chứ”.

Giờ thì tất cả chúng tôi cùng hét lên. “Cậu nói gì?”

“Cậu không lừa bọn tôi đó chứ?”

“Đã được bao lâu rồi?”

“Siêu âm cho thấy đứa bé đang phát triển rất tốt”, Claire nói, tĩnh tại như Đức Phật, “ôi nhóc cưng của mẹ”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.