Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Không Có Tiền Thì Không Ra Việc
Không Có Tiền Thì Không Ra Việc

❊ ❊ ❊

Xong thư, tôi định mở hộp thoại nghe tin nhắn của Rebecca, đúng hơn là nghe giọng cô, nhưng bị vướng ngay vào tin đầu tiên, của Gudrun, và nghe có vẻ lúng túng.

A lô Gerold, anh gọi lại nhé. Berthold đã về đến nhà và muốn nói chuyện với anh ngay. Hay là anh có thể ghé qua một lát tối nay? Nhớ gọi lại nhé!”

Tôi gọi lại ngay và nói là đã trên đường đến nhà họ. Tôi nói mà không hề suy nghĩ có nên từ chối việc này. Nhưng có những việc phải làm xong luôn cho rảnh đầu óc. Đến tôi còn hiểu điều đó, cho dù về nguyên tắc tôi là người không muốn làm việc gì cả, vì làm việc gì mà chả phí thời gian và sức lực.

Chúng tôi vào ngồi trong phòng giấy của Berthold, nơi có thể nói chuyện đôi chút vì xa phòng Florentina nhất. Từ đó dội lại tiếng nhạc đinh tai nhức óc, rung chuyển cả căn hộ ba trăm mét vuông. Theo tôi thì hoàn toàn có thể bảo Florentina vặn loa nhỏ xuống một chút, nhưng tôi không định can thiệp vào lề thói sư phạm của gia đình Hille.

“Whiskey?” Berthold hỏi.

“Tôi không từ chối”.

Ông ta toát ra vẻ kiệt quệ, tay vụng về run rẩy châm một điếu xì gà. Berthold còn không đủ sức làm ra vẻ ngạo mạn, thiếu chút nữa thì tôi còn cảm thấy thương hại. Thật tệ, khi đột nhiên ai đó chẳng còn được là người như mọi khi vẫn tưởng hay người ngoài vẫn tưởng. Berthold thở dài sườn sượt mấy lần liền trước khi lên tiếng, “Vâng, bọn tôi đang bị thanh tra thuế bám gót”, ông nói.

“Bọn tôi?” tôi hỏi.

“Gia đình. Tất cả cùng trong một rọ. Bọn tôi xây đắp cực kỳ nhiều, và sẽ có cực kỳ nhiều để mắt”, ông thông báo.

“Quan trọng nhất là cực kỳ”, tôi nói.

“Ừ, cứ chế giễu đi, anh bạn, độ này anh có đủ lực để làm chuyện đó, anh rất nổi tiếng rồi đấy. Chúc mừng anh, chúc mừng anh!” Đó là cầu nối lý tưởng sang chủ đề, tôi nhận định. “Anh có liên quan gì đến vụ tiền từ thiện không? Anh có làm việc đó không?”

Ông ta cười phá lên, hoặc ho, hoặc thở ra, hoặc làm cả ba động tác cùng lúc, dù gì thì khói cũng phì ra.

“Anh thực sự tin chuyện đó sao, Gerold?”

“Không”.

“Anh có nghĩ một phần nghìn khả năng đó?”

“Thực ra thì không”, tôi đáp.

“Vậy tại sao còn hỏi? Anh định lăng nhục tôi?”

“Có thể gọi là lăng nhục không, khi người ta làm một ngoại lệ là lấy tiền cho những người cần tiền?” tôi hỏi.

“Anh không cần tiền cả mấy năm qua hay sao?” ông ta điểm đúng tử huyệt của tôi.

“Có chứ, và điều đó cũng chẳng dễ chịu gì. Anh hãy tin rằng tôi sẽ trả lại cho anh, càng sớm càng tốt”, tôi nói.

“Thế thì tốt quá, Gerold, có thể tôi sẽ cần nó để khỏi chết đói”. Tôi bật cười. Ông ta tự thương hại mình hơn tôi thương hại ông ta.

Đoạn ông giải thích số tiền triệu ở Liechtenstein. Có thể gọi đó là tiền tiêu vặt cho các đối tác kinh doanh của ông, cho các chính khách và công chức cao cấp ở châu Mỹ La tinh và Viễn Đông.

“Tôi vẫn nghĩ là anh mối mai các đơn hàng cấu trúc thép”, tôi nói. Okay, tôi đã linh cảm lờ mờ rằng câu đó rất ngây thơ, nhưng chẳng lẽ vì thế mà ông ta suýt chết sặc khói xì gà?

“Gerold, tôi không mối mai đơn hàng, tôi mua đơn hàng. Và để mua đơn hàng thì phải có tiền, rất nhiều tiền. Và tôi không định để bên sở thuế moi sạch chỗ tiền đó, tôi không thể, tất cả chúng ta không thể, anh hiểu không?” Không. Tôi chưa bao giờ hiểu cái giọng than vãn từ sáng đến đêm về thuế má quá cao. Kỳ thực những người hầu như không phải đóng thuế mới có cớ để than vãn, vì họ hầu như cũng chả có thu nhập. Thôi kệ. Berthold có cách tính toán khác.

“Cái bánh càng to thì càng có nhiều người muốn cùng ăn hơn. Đơn hàng mà tôi kiếm được càng lớn thì càng có giá cao hơn. Không có tiền thì không ra việc, và không việc thì không ra tiền. Quá đơn giản. Nền kinh tế hoạt động như thế đó. Và thế giới hoạt động như thế đó”. May mà tôi chưa bao giờ quan tâm xem thế giới hoạt động ra sao. Cùng lắm là tôi ngạc nhiên vì sao nó hoạt động lâu thế.

“Bao giờ anh cũng rút ra đúng mười nghìn Euro? Hoàn toàn ngẫu nhiên?”

“Đó là đơn vị tính của chúng tôi. Ở siêu thị là đồng xu một Euro nhét vào khe khóa xe đẩy hàng. Trong thế giới kinh doanh là mười nghìn Euro. Đó là mệnh giá cơ sở của chúng tôi”. Tốt, rốt cục lúc này nhân vật quyền lực trong ông ta cũng hiện nguyên hình. Hơi thuốc tiếp theo cũng lập tức trơn tru hơn.

“Và những cuộc trò chuyện của anh với các chủ sở hữu của Plus? Không liên quan gì đến các món tiền từ thiện?”

“Hoàn toàn không”.

“Vì sao người ta viết thế?”

“Vì nó dễ thành chuyện bê bối sướng tai. Vì hiện tại bọn nó muốn viết gì về tôi cũng được, tôi là đồ đểu, là kẻ trốn thuế, tôi không thể tự vệ, tôi có thòng lọng quanh cổ. Anh hiểu chứ?” Tôi hiểu, ít nhất thì giọng ông ta nghe như đang có thòng lọng quanh cổ. “Và đó là cái tôi muốn nói với anh”, ông ta nói.

“Chính xác là gì?”

“Là hiện tại tôi không thể công khai phủ nhận vai trò nhà hảo tâm, vì phủ nhận xong thì tôi phải khai xem đã dùng tiền làm việc gì, và tôi không được phép làm điều đó”. Tôi thoáng nghẹn thở.

“Có nghĩa là người ta nên tiếp tục tin rằng…”

“Tôi không thể làm gì khác, luật sư của tôi bắt tôi phải im lặng, rất đáng tiếc”. Xưa nay tôi cứ tưởng người ta trả tiền luật sư để bắt họ làm việc gì chứ không phải ngược lại, nhưng trong thế giới kinh doanh quái đản này, tôi cho rằng cái gì cũng có thể.

“Gerold, tôi chân thành xin lỗi, vì công việc đáng lẽ rất tốt của anh…”

“Không làm được thì đừng cố”.

“Có mà, tôi nói rất chân thành, nhân danh cả Gudrun và Florentina - rất thương anh, vì thấy anh vẫn còn tin…”

“Anh không việc gì phải thương tôi, anh hãy tự thương mình”, tôi đáp. Tội nghiệp Gudrun, sau tôi lẽ ra cô xứng đáng được ai đó tốt hơn, chứ không phải tránh vỏ dưa để rồi lại gặp vỏ dừa.

“Và câu chuyện hôm nay không được để ai biết, anh phải hứa với tôi”, ông bồi thêm, nửa ân hận nửa quỵ lụy.

“Okay, nhưng với một điều kiện”, tôi nói.

“Đó là?”

Tôi ước gì để ông ta đau tim thêm lát nữa, nhưng nhìn ông thì tôi thực sự nhận ra, đây có lẽ không phải thời điểm thích hợp.

“Một ly Whiskey nữa”, tôi đáp.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.