Chọn ván lướt sóng, mua các vật phẩm chuyên dụng liên quan; vận chuyển bia và rượu whiskey, đi siêu thị mua nhu yếu phẩm; trở lại thôn, dỡ hàng hóa, đi ra bãi biển dọn dẹp các vật nguy hiểm như thủy tinh và cành cây, và bắt đầu chuẩn bị thực địa trên bãi biển cho buổi tập lướt sóng vào buổi chiều.
Từ khi Paul tới ngôi làng này, anh ấy đã tất bật không ngừng nghỉ. Bữa trưa chỉ được giải quyết nhanh gọn bằng một chiếc sandwich và một chai nước trái cây. Anh và Lam Lễ thậm chí còn không có thời gian để trò chuyện tử tế hay ôn lại chuyện cũ, mọi việc cứ dồn dập ập tới. Còn việc chợp mắt buổi trưa ư? Đó quả thực là nằm mơ giữa ban ngày.
Công việc trong tay còn chưa xong hết, lũ trẻ đã lục tục kéo tới bãi biển, bắt đầu giúp đỡ dọn dẹp.
Phía ngoài đường bờ biển đối diện ngôi làng có một bức tường chắn tự nhiên, sự tồn tại của rạn san hô và đá ngầm đã ngăn chặn mọi hiểm nguy và sóng dữ ở bên ngoài. Đối với tàu thuyền mà nói, dù là loại thuyền đánh cá nhỏ có độ mớn nước thấp thì khi ra vào cũng phải hết sức cẩn trọng, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể tan xương nát thịt, còn tàu lớn với độ mớn nước sâu thì hoàn toàn không thể cập bờ.
Chính vì thế, khu vực gần bãi biển hình thành nên một bể bơi tự nhiên. Những con sóng hung dữ sau khi vượt qua bức tường chắn dần trở nên yên ả; mà sự tồn tại của bức tường chắn cũng hạn chế người bơi đi ra ngoài quá xa. Đối với những người mới học lướt sóng, ngoại trừ việc con sóng hơi nhỏ một chút ra, mọi thứ đều có thể gọi là hoàn mỹ!
Suốt cả buổi chiều, Paul và Lam Lễ đều nán lại trên bãi biển, hộ tống và bảo vệ cho lần lướt sóng đầu tiên của lũ trẻ. Những tiếng cười sảng khoái, huyên náo kia đã trở thành một phong cảnh tươi đẹp của ngôi làng tiêu điều. Không ít đứa trẻ lớn hơn cũng chạy tới, lén lút quan sát từ xa, từ chối tham gia nhưng lại chẳng nỡ rời đi.
Ngôi làng chài bỏ hoang vốn trông như không một bóng người, khoảnh khắc này lại trở nên vô cùng náo nhiệt.
Khi ráng chiều nhuộm đẫm cả bầu trời, thế giới biến thành một màu hồng đào chói lọi và diễm lệ, ngay cả làn nước biển trong vắt cũng phản chiếu từng mảng lớn màu hồng phấn, tráng lệ mà huy hoàng. Tiếng sóng vỗ ào ào trở thành âm thanh duy nhất trong cả thế giới, lòng người trở nên bình yên chưa từng có.
Lũ trẻ đều đã rời đi, nhưng Paul và Lam Lễ thì chèo ván lướt sóng, đi qua khe hở nhỏ phía trước bến tàu, rời khỏi bức tường chắn tự nhiên, tiến vào vùng biển cả hung dữ. Giữa những con sóng lớn hình ống hết đợt này đến đợt khác, họ dang rộng đôi tay, mặc sức bay lượn. Sự lạnh lẽo và tiêu điều của mùa đông lạnh giá vào khoảnh khắc này hoàn toàn biến mất, giữa đất trời chỉ còn lại mỗi mình họ.
Hết lần này đến lần khác, tận hưởng sự yên tĩnh tột cùng của khoảnh khắc này.
Khi quay trở lại bờ, ráng chiều vẫn đang rực cháy nơi đường chân trời, nhưng những cơn gió lạnh thổi tới từng đợt lại khiến da thịt nổi đầy da gà. Hai người ngồi trên bãi biển trong tình trạng kiệt sức, thở hổn hển từng hơi lớn.
"Này, đồng hồ của tôi đâu? Cả ví của tôi nữa? Lạy Chúa!" Sau khi hoàn hồn, Paul mới phát hiện ra đồ dùng cá nhân của mình vậy mà không cánh mà bay.
Lam Lễ ngồi bên cạnh lại có vẻ mặt thản nhiên, bật cười nhẹ, "Giấy tờ trong ví chắc sẽ được gửi trả về chỗ Antonio, còn tiền mặt và đồng hồ thì chắc là không lấy lại được đâu. Hy vọng trong ví anh không để quá nhiều tiền mặt, bằng không trong khoảng thời gian tới, những tên trộm trong toàn bộ ngôi làng này sẽ nhắm vào anh đấy."
"Không, không nhiều đâu. Tiền mặt chỉ có chưa đầy một trăm đô la." Paul nhìn quanh thêm lần nữa, xác nhận đồ đạc tùy thân của mình thực sự đã mất tích, lúc này mới thấu hiểu sự đương nhiên trong lời nói của Lam Lễ, "Sao vậy, ví và đồ của cậu cũng từng bị mất à?"
"Phải. Nhưng ví, thẻ tín dụng và giấy tờ thì ngay tối hôm đó đã quay về rồi. Antonio bảo rằng những thứ đó đối với lũ trẻ không có tác dụng gì, nếu là đồ của người lạ, chúng sẽ ném thẳng vào thùng rác; nhưng nếu là đồ của người quen trong làng, chúng sẽ mang trả lại quán bar của Antonio." Lam Lễ dường như đã rất quen thuộc với mọi tình huống ở đây rồi, trải nghiệm của bản thân luôn để lại ấn tượng sâu sắc.
Ngay sau đó, Lam Lễ khựng lại một chút rồi khẽ cười, "Antonio nói, lũ trẻ phàn nàn rằng tôi là một gã keo kiệt."
Paul khó hiểu nhìn cậu.
Lam Lễ nhún vai, cười hì hì giải thích, "Bởi vì trong ví tôi chỉ có hai mươi đô la tiền mặt, ngoài ra còn có hai trăm bảng Anh. Nhưng bảng Anh với chúng chẳng có tác dụng gì, nên chúng trả lại nguyên vẹn. Nói cách khác, thu hoạch của chúng chỉ có hai mươi đô la thôi."
"Ha ha!" Paul ngẩn người một chút rồi không nhịn được vỗ tay cười lớn, "Chúa ơi, đây quả thực là một nơi kỳ diệu. Rốt cuộc cậu đã đến đây bằng cách nào?"
"Đi nhờ xe." Lam Lễ quay đầu lại, nhìn những mảng mây ráng đỏ rực rỡ trước mắt đang mặc sức thiêu đốt trên mặt biển, tráng lệ và hùng vĩ. Dù đã ngắm nhìn vô số lần, nhưng mỗi khi nhìn lại, cậu vẫn không kìm được mà cảm thán về sự kỳ diệu và bao la của thiên nhiên, đồng thời tự nhắc nhở bản thân về sự nhỏ bé của mình, để tìm lại sự khiêm nhường trong lòng.
"Sau khi rời New York, tôi cứ thế đi nhờ xe. Không có bất kỳ điểm đến nào, chỉ đi theo hướng của những chuyến xe đó. Họ chịu chở tôi đi bao xa, tôi cứ thế lang thang cùng họ. Ban đầu đi về phía tây một đoạn, sau đó lại hướng về phía nam, cuối cùng không hiểu sao lại tới đây."
"Chở tôi tới đây là một chiếc xe tải lớn, đang trên đường tới bến tàu cực nam, họ dừng lại ở đây một đêm. Tôi lưu lại quán bar của Antonio, trò chuyện rất hợp ý với ông ấy. Ông ấy hỏi tôi có thể giúp ông ấy viết một lá thư để gửi ngược về Cuba thông qua đường buôn lậu hay không. Tôi đồng ý, rồi sau đó, tôi cứ thế ở lại."
Hai câu ngắn ngủi, trong sự hờ hững, dường như đã thu lại hết thảy những cơn sóng gió và chấn động, chỉ như đang kể lại một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Nhưng chỉ cần tưởng tượng trong đầu một chút thôi, sự kinh ngạc và ngưỡng mộ đã không kìm được mà trào dâng. Cuộc sống lang thang phóng khoáng và tùy hứng ấy, tang thương mà biến động, tùy ý mà tự do, bấp bênh mà gian khổ, lại thoát khỏi mọi ràng buộc của cuộc sống thực tại, sống một cách tùy tâm phóng túng, thực sự tận hưởng sức sống thuần túy.
Có người thích hợp với cuộc sống an nhàn, có người khao khát cuộc sống lang bạt, có người tận hưởng cuộc sống phiêu dạt, có người lại mơ về cuộc sống xa hoa. Định nghĩa về hạnh phúc của mỗi người đều khác nhau.
Nếu hiểu rõ ràng theo đuổi trong lòng mình là gì, vậy thì hãy dũng cảm buông tay thực hiện. Bởi vì sinh mệnh chỉ có một lần, ngắn ngủi tựa như pháo hoa, chưa kịp nở rộ đã tan biến, vậy thì chi bằng hãy giải phóng hết thảy ánh hào quang trong khoảnh khắc nở rộ ấy, rực rỡ tựa như hoa mùa hạ. Giống như Lam Lễ vậy, sự tự do thực sự, sự tự do thuần túy, cái chất phóng khoáng ấy khiến người ta ngưỡng mộ, lại càng khiến người ta kính nể.
Gió biển đưa tới tiếng sóng vỗ, tĩnh lặng mà an lành, Paul không khỏi dần dần thả lỏng người, nỗi vất vả và mệt mỏi trong chuyến đi trong nháy mắt đều được gột rửa sạch sẽ, "Cậu biết không, những gì cậu đang làm bây giờ thật sự rất tuyệt vời."
Dốc hết sức mình giúp đỡ những người gặp khó khăn. Dù nhỏ bé, yếu ớt, nhưng vẫn đang cố gắng thay đổi thế giới.
Lam Lễ lại cười lắc đầu, "Không, tôi không nghĩ vậy. Tôi chỉ là một người qua đường, vội vã đi ngang qua, để lại chút hy vọng cho cuộc sống của họ, rồi phủi tay áo rời đi. Thực ra, như vậy càng tàn nhẫn hơn, bởi vì trước kia họ hoàn toàn không nhìn thấy hy vọng, tự nhiên cũng không có mong đợi; còn bây giờ lại phải ôm giữ một hy vọng không thể thực hiện được, nhẫn nhịn sống qua ngày."
Paul khẽ mở miệng, lộ vẻ kinh ngạc, "Vậy cậu định làm thế nào? Chẳng lẽ cậu muốn cứ ở lại đây mãi sao?"
"Ha. Không, không phải. Tôi không phải Martin Luther King, tôi không muốn cứu thế giới hay thay đổi xã hội, tôi chỉ là trong phạm vi sức mình có thể làm, những gì xã hội ban tặng cho tôi, tôi xin trả lại." Lam Lễ thản nhiên nói, rồi còn tinh nghịch nháy mắt, "Tôi là một gã ích kỷ."
Câu đùa này cũng khiến Paul cười lớn đầy vui vẻ.
"Tôi đã thông qua Edith liên hệ với vài tổ chức tị nạn ở Mỹ, họ sẽ cử nhân viên chuyên môn tới đây để sắp xếp cuộc sống tiếp theo cho họ. Không chỉ tranh thủ cơ hội ở lại Mỹ hợp pháp, mà còn có thể giúp lũ trẻ có được cơ hội học tập." Lam Lễ giải thích chi tiết.
Ngay sau đó Lam Lễ khẽ nhún vai, "Tôi không biết đây có phải là lựa chọn đúng đắn hay không, bởi vì điều này rất có khả năng phá hủy cuộc sống của một số gia đình, khiến họ buộc phải bị trục xuất về nước. Tôi không thể thay họ quyết định, vì vậy, trước khi nhân viên của tổ chức tới, tôi sẽ báo cho họ biết tin tức này, rồi để họ tự đưa ra lựa chọn và quyết định."
Lam Lễ biết, cậu không phải Chúa, cậu không có quyền cũng không có nghĩa vụ quyết định cuộc sống của người khác. Mỗi người đều có quyền lựa chọn, và mỗi người đều phải gánh vác lựa chọn của chính mình để tiếp tục sống.
Paul bừng tỉnh gật đầu tán thành, "Đây chính là lựa chọn tốt nhất rồi." Sau đó, lời nói khựng lại một chút, tiếp tục nói, "Vậy nên, trong thời gian ngắn tới, cậu không định quay về Los Angeles sao? Hiện tại trong giới đang đồn đại rằng cậu có thể sẽ vắng mặt tại Oscar năm nay. Nhưng giờ tôi thấy chủ đề đó thật ngớ ngẩn."
"Ha ha." Lam Lễ cười sảng khoái, "Không, tôi sẽ quay về Los Angeles. Sau khi nhân viên chuyên môn của tổ chức tị nạn tới đây, tôi sẽ rời đi. Nếu không có gì bất ngờ, tôi chắc là có thể kịp tham dự lễ trao giải năm nay, nếu không, tôi nghĩ Andy Rogers chắc sẽ đích thân giết tới đây để tính sổ với tôi mất."
Sự vui vẻ và hạnh phúc của Lam Lễ cũng lây sang Paul, vẻ mặt giữa đôi lông mày của anh trở nên nhẹ nhõm hơn, nhưng anh vẫn trịnh trọng hỏi một câu, "Bây giờ cậu vẫn ổn chứ? Ý tôi là, sau khi kết thúc quá trình quay tác phẩm đó, trạng thái của cậu trông thực sự rất tồi tệ, ngay cả một diễn viên kém cỏi như tôi cũng có thể cảm nhận được."
"Này, anh bạn, đừng bao giờ nói mình là một diễn viên kém cỏi, chỉ là lĩnh vực chúng ta sở trường khác nhau thôi." Lam Lễ nói đầy vẻ nghiêm túc, điều này khiến Paul giơ nắm đấm lên, đấm vào cánh tay Lam Lễ, cả hai cùng cười phá lên.
"Tôi rất tốt." Lam Lễ đưa ra câu trả lời khẳng định, "Thực tế là, chưa bao giờ tôi cảm thấy tốt như lúc này. Anh biết đấy, ai cũng luôn có những khoảnh khắc hối hận, ít nhiều nghi ngờ những lựa chọn trước đây của mình, liệu nếu đưa ra lựa chọn khác thì cuộc đời có khác biệt hoàn toàn hay không; sau khi quay xong tác phẩm này, tôi càng xác định rõ hơn, có lẽ tôi vẫn sẽ khổ sở giày vò bản thân, thậm chí là sống không bằng chết, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không hối hận vì quyết định trở thành diễn viên."