Lời từ chối cửa người khác không hẳn có nghĩa là bạn không đủ tốt; thường nó chỉ có nghĩa là người khác không nhận thức được điều mà bạn mang tới.
Ash Sweeney
Một kỹ sư đang băng qua đường thì nghe thấy tiếng một con ếch gọi anh ta, “Này, quý ông. Nếu anh hôn tôi, tôi sẽ hóa thành một nàng công chúa xinh đẹp.”
Tay kỹ sư cúi xuống, cầm con ếch lên rồi bỏ nó vào trong túi. Con ếch lại nói. “Này, anh không hôn tôi sao? Tôi nói anh nghe điều này – nếu anh hôn tôi và biến tôi lại thành một công chúa xinh đẹp, tôi sẽ là bạn gái của anh trong một tuần.”
Tay kỹ sư lôi con ếch ra khỏi túi, cười với nó, rồi để lại nó vào trong túi. Vậy là con ếch khóc òa lên, “Thôi được rồi, được rồi. Nếu anh hôn tôi và biến tôi lại thành công chúa, tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn.” Một lần nữa tay kỹ sư lại lôi con ếch ra, mỉm cười với nó và để lại vào trong túi.
Cuối cùng, con ếch hỏi, “Anh có vấn đề gì vậy? Tôi đã nói với anh tôi là một công chúa xinh đẹp mà. Tôi sẽ là bạn gái của anh. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn. Anh còn cần thêm gì nữa?”
Tay kỹ sư mỉm cười và nói, “Nghe này, tôi là một kỹ sư. Tôi không có thời gian cho bạn gái đâu. Nhưng một con ếch biết nói như thế này, thì thật tuyệt.”
Thật đáng buồn, nhưng sự thật là: Cho dù những gì bạn mời chào hấp dẫn đến đâu đi nữa (gồm cả chính bản thân bạn), có vẻ như chỉ bạn cảm thấy nó hấp dẫn thôi, không phải tất cả mọi người đều mong muốn nó. Đừng thấy bị xúc phạm vì điều này và đừng để trải nghiệm đó thay đổi cách bạn nghĩ về bản thân: mọi người có lý do riêng khi đưa ra lựa chọn. Tất cả những gì bạn có thể làm là cố gắng khiến họ nhìn mọi việc như cách của bạn. Còn nếu việc đó không thành, hãy tiếp tục tìm kiếm. Sẽ đáng giá hơn nhiều khi bạn tìm được ai đó có thể hiểu được nó.
Không phải một thất bại mang tính cá nhân, mà chính là cơ thể bạn khiến việc bị từ chối trở nên đau đớn. Một nghiên cứu của Đại học Michigan năm 2015 phát hiện rằng khu vực xử lý việc bị chối từ về mặt xã hội nằm cùng khu vực ghi nhận nỗi đau thể chất trong não bộ. Những người nghiên cứu giải thích, “Những kết quả này mang lại ý nghĩa mới cho ý tưởng rằng sự từ chối về mặt xã hội ‘gây đau đớn’. Xét ở bề ngoài, hãy thử đánh đổ một tách cà phê nóng vào người và nghĩ về việc bạn cảm thấy bị chối bỏ như thế nào… có vẻ như chúng cho thấy hai kiểu đau đớn rất khác nhau. Nhưng nghiên cứu cho thấy chúng giống [hệt] nhau.”
Nghịch lý là dù chúng ta không thể ngăn mình tiếp nhận lời từ chối, nhưng thực tế chúng ta hiếm khi có ý định như thế. Một tác giả chia sẻ câu chuyện về việc tổ chức buổi thử giọng cho một chương trình truyền hình. Sau buổi thử giọng, các đạo diễn chọn diễn viên, anh này nghe lỏm được hai ứng viên bị loại thắc mắc là họ đã làm gì sai. Câu trả lời là: không gì cả. Các đạo diễn đang đói và chỉ chọn diễn viên đạt tiêu chuẩn là những người đã trình diễn rồi để họ có thể đi ăn trưa.
Tất nhiên, biết được điều này không phải nhằm giảm thiểu nỗi đau. Nhưng nó có thể giúp bạn hiểu rằng việc bị từ chối không có nghĩa là bạn hay công việc của bạn có gì sai – mọi người đều bị từ chối ở một điểm nào đó. Hãy coi việc bị từ chối như một vết thương cần hàn gắn. Hãy cho nó thời gian và thuốc – bất cứ thứ gì phù hợp với bạn. Rồi đứng dậy và thử lần nữa.