Tôi muốn giúp đỡ kẻ yếu, nhưng tôi không quan tâm đến việc không có năng lực cần thiết.
Dennis Miller
Một chiều, một người đàn ông quyết định lái chiếc xe thể thao mới của mình ra vùng ngoại ô vài vòng. Không hề có xe đi lại, vì vậy ông ta tăng tốc lên 70 km⁄h… rồi 80… rồi 90. Nhưng khi ông quẹo ở một góc ngoặt cực cua, ông bất ngờ nhìn thấy hai nông dân đang đứng trên đường trò chuyện. Hoảng hốt, ông bẻ lái nhanh hết sức có thể để tránh đâm vào họ, nhưng ông bị mất lái. Ông đâm vào dải phân cách, bay lên không trung rồi đâm xuống cánh đồng. Hai người nông dân chứng kiến tất cả trong kinh hoàng. Cuối cùng, một người nông dân quay sang nói với người kia, “Ôi! Tôi đoán là chúng ta đã rời khỏi cánh đồng thật đúng lúc!”
Thật nản lòng khi những người gây ra vấn đề không hề nhận trách nhiệm về những lo lắng hoặc thậm chí là sự xáo trộn mà họ gây ra. Tất cả chúng ta đều quen biết một số người như thế. “Họ có thể là bạn bè, người trong gia đình hoặc đồng nghiệp,” Tiến sĩ Linda Sapadin viết. “Họ quên các cuộc hẹn. Họ đến muộn kinh niên. Họ trễ hạn. Họ trông đợi người khác giải thoát họ khỏi bất cứ rắc rối nào mà họ vướng phải.” Những người này là một thực tế phiền toái của cuộc sống. Bạn không thể hoàn toàn né tránh được họ, nhưng nếu nhận thấy họ đang quanh quẩn ngoài kia, ít nhất bạn có thể học cách tránh họ khi thấy họ đang ở giữa đường.
Bạn đối phó thế nào với những người thiếu năng lực kinh niên mà không khiến họ ỷ lại bạn? Đây là ba lựa chọn:
Chịu đựng. Không làm gì cả… bởi thỉnh thoảng bạn không thể làm gì. Ví dụ, nếu có những người gây rắc rối không có năng lực là người già trong gia đình, sếp của bạn hoặc ai đó là nhân vật quyền thế, cách tốt nhất bạn có thể làm là để cho hành vi gây nản lòng của họ trôi qua sau lưng.
Đối đầu. Nói cách khác, nếu bạn biết người đó rất rõ, bạn có thể tìm cách nói thẳng với họ những việc họ làm gây ảnh hưởng tới bạn (hoặc người khác) và bạn cảm thấy thế nào về điều ấy. Hãy để họ biết bạn không phán xét – bạn chỉ tìm cách cứu vãn mối quan hệ. Bạn của bạn có thể thậm chí không nhận thức được điều họ đang làm. Vì vậy để minh họa cho luận điểm của mình, bạn hãy cố gắng đưa ra một tình huống cụ thể và thảo luận cách thức xử lý nó.
Né tránh. Có khả năng nghiêm túc là chẳng có điều gì bạn nói hay làm có bất cứ ảnh hưởng gì – ngoại trừ việc làm bạn cảm thấy nản lòng hơn. Vậy tại sao lại phải bận tâm? Chỉ việc nói, “Xin lỗi, tôi phải đi” và biến luôn. Thêm cách nữa: Giải thoát bản thân khỏi tình huống cũng là cách tốt để giữ bình tĩnh trước khi cơn chán nản xâm chiếm.