Không biết khi nào bình minh sẽ tới, nên tôi mở sẵn mọi cánh cửa.
Emily Dickinson
Hỏi: Khi đánh mất chìa khóa, nơi nào sẽ là nơi bạn luôn tìm thấy chúng?
Đáp: Nơi cuối cùng bạn tìm đến.
Câu hỏi kinh điển này có thể chỉ nói về việc bạn đánh rơi chìa khóa, nhưng với chúng tôi, nó là một phép ẩn dụ đối với việc tìm kiếm bất kỳ điều gì trong đời. Khi bạn tìm kiếm điều gì đó, thường có những khoảnh khắc lo lắng hoặc hoảng loạn chìm ngập cảm xúc không biết nó ở đâu. Cảm giác như thể bạn sẽ không bao giờ tìm thấy thứ mình đang tìm kiếm. Nhưng hãy nhớ, việc tìm được ra là điểm cuối của hành trình – chừng nào bạn tìm ra được thứ bạn đang tìm kiếm, tức là bạn đã xong việc. Điều quan trọng chính là quá trình tìm kiếm. Và “không biết” là một phần không thể tách rời của quá trình ấy.
Cố gắng đừng bối rối khi tìm kiếm điều gì đó mà không thể tìm được nó. Bạn vẫn chưa tìm ra nó kia mà.
Tại sao việc “không biết” lại khó khăn đến vậy? Nghiên cứu chỉ ra rằng chúng ta có thể được cài đặt để cảm thấy khó chịu với sự bất định. Ví dụ, trong một nghiên cứu năm 2006, mọi người “được lựa chọn giữa đợi để chịu đau đớn nhẹ nhàng hơn và ngay lập tức nhận một nỗi đau lớn hơn”, họ thường chọn đau hơn để đỡ thấy khó chịu khi phải chờ đợi. Và một nghiên cứu năm 2010 phát hiện ra rằng não bộ của chúng ta “cảm thấy được tưởng thưởng khi chúng ta đưa ra một lựa chọn – bất cứ lựa chọn nào”. Vì vậy, hãy nhớ rằng khi đang tìm kiếm tức là chúng ta cũng đấu tranh với sự thôi thúc bản năng là đưa ra những lựa chọn nhanh chóng và dễ dàng, cho dù chúng ta biết chúng không tốt cho ta.