Tôi tự hỏi mất bao nhiêu tiền để mua một chiếc bong bóng xà phòng, nếu chỉ có một chiếc duy nhất trên thế giới.
Mark Twain
Khi đi tham quan một phòng tranh, người đàn ông chú ý tới hai bức tranh tĩnh vật giống hệt nhau. Cả hai đều vẽ một chiếc bàn phủ một tấm khăn trải bàn kẻ ca rô đỏ trắng. Trên bàn là một chai rượu, một ổ bánh mì và một khoanh bơ. Một bức tranh đề giá 1.000 đô la, bức còn lại là 1.500 đô la. Người đàn ông quan sát cẩn thận cả hai nhưng không thể tìm ra điểm gì khác biệt. Cuối cùng, ông đành phải tới gặp chủ phòng tranh.
“Tôi không hiểu,” ông ta nói, “tại sao bức tranh đó lại đắt hơn bức tranh này?”
Tay chủ phòng tranh mỉm cười, chỉ vào bức tranh đắt hơn và nói, “Bức này là bơ nhập khẩu.”
Lần tới khi bạn phải đánh giá xem liệu điều gì đó có xứng đáng với mức giá của nó không, hãy tự hỏi bản thân xem giá trị tiềm năng của nó có thật không hay chỉ là một loại “bơ nhập khẩu”. Người ta có thể nói với bạn rằng một thứ gì đó chính là một món hời vì họ muốn bán nó đi, nhưng thực ra lại chẳng có chút giá trị tiêu chuẩn nào. Điều quan trọng là nó có giá trị gì với bạn.
Để chứng tỏ luận điểm này, hãy làm một bài kiểm tra ngắn. Bạn sẽ bỏ bao nhiêu tiền để đổi lấy:
— Một mẩu bánh mì Pháp cắn dở của Justin Timberlake?
— Một chiếc xe ô tô Hot Wheel màu hồng mang tên “Beatnik Bandit”?
— Một hộp bỏng ngô Kellogg hình bang Illinois?
Bạn có thể trả lời rằng chỉ 1 đô la hoặc không đến. Nhưng đây là giá mà mọi người đã trả cho chúng: lần lượt là 1.025 đô la, 15.250 đô la và 1.350 đô la.