Để thay đổi bản thân hiệu quả, đầu tiên ta phải thay đổi nhận thức của mình.
Steven Covey
Vài phút sau khi chuyến bay buổi sáng từ Boston tới Chicago khởi hành, hành khách giật nẩy người vì một cú xóc bất ngờ. Cơ trưởng thông báo trên hệ thống liên lạc nội bộ rằng, “Mọi người không cần lo lắng. Chúng ta vừa mất một động cơ, nhưng điều đó chỉ có nghĩa là chúng ta sẽ đến Chicago trễ một giờ mà thôi.”
Hành khách càu nhàu nhưng rồi cũng chấp nhận chuyến bay lâu hơn… trừ người đàn ông ở ghế 12D. “Ôi, tuyệt quá,” anh ta nói to. “Tốt hơn là tôi không nên bị lỡ cuộc họp vào 3 giờ chiều!”
Một lúc sau lại một cú xóc nẩy khác. “Không có gì đáng lo cả,” cơ trưởng nói. “Chúng ta lại mất một động cơ nữa, nhưng điều đó chỉ có nghĩa là chúng ta sẽ trễ hai giờ.”
Khách hàng lần nữa nhận thông tin trong yên lặng… ngoại trừ người đàn ông ở ghế 12D. “Thật quá thể!” anh ta hét lên. “Ngay khi hạ cánh, tôi sẽ gọi cho trung tâm dịch vụ khách hàng!”
Vài phút sau lại một cú xóc nữa, và cơ trưởng thông báo, “À… xin lỗi phải nói với các bạn rằng, thưa các hành khách, động cơ thứ ba của chúng ta vừa hỏng. Nhưng đừng lo lắng – chúng ta vẫn còn một động cơ tốt, và chúng ta sẽ bay tới Chicago. Điều duy nhất là chúng ta sẽ trễ ba giờ.”
Mọi người vẫn bình tĩnh… trừ người đàn ông ở ghế 12D. “Nếu tôi lỡ cuộc họp này,” anh ta nói to đến mức mọi người trên máy bay đều nghe thấy, “hãng hàng không này sẽ nhận được cuộc gọi từ luật sư của tôi!”
Mười phút sau một cú xóc còn khủng hơn nữa. “Ôi trời ơi!” cơ trưởng hét lên. “Chúng ta vừa mất nốt động cơ thứ tư!”
“À, điều này mới tuyệt làm sao!” người đàn ông ở ghế 12D gầm lên. “Giờ thì chúng ta sẽ ở trên đây suốt cả ngày!”
Tất nhiên, đây là kịch bản có khả năng tệ nhất; người đàn ông đang tận số. Nhưng anh ta không nhận ra là mình tận số bởi anh ta tính toán các sự kiện bằng một thước đo sai lầm – lịch trình của anh ta thay vì sự sống. Một kiểu nhìn thiển cận lan tràn khắp cuộc sống của chúng ta. Thật dễ chìm trong những chuyện nhỏ mà bỏ qua bức tranh lớn hơn. Có thể mọi chuyện lạc quan hơn bạn nghĩ hoặc sẽ đen tối hơn. Nhưng bạn sẽ không bao giờ biết trừ phi bạn lùi lại một bước mỗi lần và xem xét chuyện gì đã xảy ra.
Học cách nhìn nhận bức tranh lớn không khó hơn việc phát triển bất kỳ kỹ năng mới nào. Bạn đang phát triển một lối tư duy mới, và điều đó cần thực hành và kiên nhẫn. Nếu bạn đang cố thử, thì bạn phải cần có một điểm khởi đầu. Hãy xem xét một trong những ý tưởng sau:
Tìm một người bạn hoặc một người cố vấn có cuộc sống hoàn toàn khác với cuộc sống của bạn. Hãy nói với họ về những thách thức bạn đang gặp phải. Hãy hỏi xem họ có gặp phải những vấn đề như bạn không, nếu có thì họ đã giải quyết chúng như thế nào. Điều đó có thể giúp bạn nhìn nhận vấn đề từ một góc nhìn khác.
Mỗi tuần, hãy dành một hoặc hai giờ rời xa những lo lắng thường ngày. Hãy đi bộ hoặc tán chuyện trong một quán cà phê; dành thời gian suy nghĩ và lập kế hoạch cho tuần sắp tới. Nếu bạn thấy mình đi chệch khỏi hành trình đã định, thì đây là thời điểm tốt để thay đổi.
Vài ngày lại dành chút ít thời gian – mươi, mười lăm phút là đủ – để viết ra các suy nghĩ của mình. Đừng biến nó thành một danh sách những việc phải làm. Bạn đang suy ngẫm về những gì quan trọng với mình chứ không phải những gì bạn phải hoàn thành.
Nếu bạn là kiểu người có xu hướng thoái chí vì quá nhiều việc chưa hoàn thành, hãy chủ động cố gắng chú tâm tới những việc bạn đã hoàn thành. Làm như vậy sẽ mang lại cho bạn một bức tranh lớn hơn và chân thực hơn về cuộc sống của mình.