Nước chảy đá mòn, không phải nhờ sức mạnh mà nhờ sự bền bỉ.
Ovid
Một nhà vật lý thiên văn đang giảng bài ở một trường đại học địa phương về hệ mặt trời. “Mặt trời giờ đây đang ở giữa vòng đời của nó,” ông giải thích với các khán giả. “Trong khoảng 5 tỉ năm nữa, nó sẽ trở thành một ngôi sao khổng lồ màu đỏ và không lâu sau đó, sẽ nổ tung.”
Đột nhiên một người phụ nữ ngồi ở cuối hội trường nhảy dựng lên và hét lớn, “Ông vừa nói là bao nhiêu năm cơ?”
“Khoảng 5 tỉ,” nhà khoa học trả lời.
“Ồ, ơn Chúa,” người phụ nữ trả lời, vẻ yên tâm thấy rõ. “Tôi tưởng ông nói là 5 triệu cơ.”
Bạn có thường thấy mình phấn khích hoặc bối rối về những điều không ảnh hưởng gì tới cuộc sống của bạn không? Bạn có thầm lo lắng bởi chuyện tình lãng mạn của người nổi tiếng nào đó không? Bạn có giận điên lên bởi vụ bê bối mới đây nghe trên tin tức không? Mọi người đều dễ bị ảnh hưởng bởi kiểu gây xao lãng như thế. Các chính trị gia hiểu điều này và sử dụng nó để dụ dỗ chúng ta bỏ phiếu cho họ. Các quảng cáo sử dụng nó để bán cho chúng ta những sản phẩm mà chúng ta không cần. Các tổ chức đưa tin lợi dụng điều đó hằng ngày. Nhưng bạn không cần phải đớp mồi của họ. Khi thấy mình bị thu hút bởi điều gì đó mà nghĩ kỹ lại thì hóa ra lại chẳng liên quan gì, hãy mặc nó. Thoát khỏi gánh nặng bất thường đó là một sự giải thoát lớn… và thực sự thì chẳng phải tất cả chúng ta đều có những điều quan trọng hơn để suy ngẫm hay sao?
Bạn có thể nghĩ rằng những câu chuyện tầm phào của người nổi tiếng và những bê bối chính trị nhỏ nhặt là thứ tạp âm vụn vặt. Nhưng chúng thực sự mang tính xói mòn. Trái với những gì có thể bạn kỳ vọng, nghiên cứu chỉ ra rằng bộ não con người xử lý tốt những khủng hoảng lớn hơn là những phiền nhiễu dai dẳng, nhỏ nhặt. Tại sao? Hãy nghĩ về sự khác biệt giữa một ống nước bị vỡ và một vòi nước nhỏ giọt. Nếu nó là một lỗ thủng lớn, chúng ta đã được lập trình chuyển sang trạng thái khẩn cấp, gọi cho thợ sửa ống nước, và sửa chữa nó. Mặt khác, một lỗ thủng nhỏ kém khẩn thiết hơn (chúng ta thậm chí còn không chú ý đến nó) và có lẽ để mặc không sửa… vì vậy nó có thể gây hại rất nhiều qua thời gian.
Mọi điều như chuyện tầm phào và vụ bê bối nho nhỏ có thể khiến chúng ta cảm thấy như những đường ống nước vỡ, nhưng chúng thực ra là những vòi nước nhỏ giọt. Không có cách nào để giải quyết hoặc thoát khỏi chúng. Sau rốt, bạn không thể hàn gắn được một vụ hôn nhân ở Hollywood. Và bạn không thể ngăn các chính trị gia nói dối. Vì vậy, một khi bạn bắt đầu lo lắng về chúng, chúng bám rễ vào hệ thống của bạn, trừ phi bạn nỗ lực một cách có ý thức để nhổ tận gốc chúng.
Nếu bạn đang cố gắng quyết định xem việc gì thực sự quan trọng, hãy tự hỏi bản thân: Mình sẽ quan tâm đến nó trong một năm kể từ giờ chứ? Mình sẽ vẫn nhớ đến nó suốt cả năm kể từ bây giờ sao? Mười năm nữa thì sao? Nếu câu trả lời là không, bạn có thể vứt chúng ra ngoài tầm mắt cho nhẹ nợ và thừa nhận rằng cho dù bạn có lo lắng đi nữa, rốt cuộc chuyện đó cũng chẳng có gì quan trọng hết.