Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
64. Lời Nguyền
64. Lời Nguyền

❊ ❊ ❊

Tôi quay lại căn phòng có cái giường tầng. Quỳnh không có ở đó. Đã mấy tiếng rồi tôi không gặp Quỳnh, có lẽ cô ấy ở lại Khu đỏ để chăm sóc Wang. Tôi nằm xuống giường nhưng không ngủ được nên lại ngồi dậy, ra chỗ cái bàn nơi tôi để một tập các email đã in và bắt đầu đọc chúng. Đúng hơn là đọc lại lần thứ ba hay thứ tư gì đấy. Đến giờ thì tôi đã quen với các thuật ngữ dùng để phân tích các đồ thị và bảng dữ liệu rồi.

Rồi tôi lại quay về giường nằm, cố nghĩ các bước hành động tiếp theo, nhưng không xác định được việc gì có vẻ khôn ngoan một tí cả. Tôi đang ở nơi mà một năm nay tôi đã muốn đến. Nơi mà thiếu nó tôi đã không thể làm gì khác, một nơi tôi không tưởng tượng được ra nhưng rồi đã tìm thấy, sát với kẻ tôi đã săn lùng từ lâu, và bây giờ đã tiếp cận được.

Lại một mục tiêu nữa đã bị bắn rụng.

Nhưng bây giờ tất cả lại có vẻ lẫn lộn hết. Đúng là tôi chỉ còn cách đích có một bước, nhưng tôi không còn nhìn về hướng đấy nữa và đã bị đánh lạc sang hướng khác. Một hướng không liên quan gì đến Wang và chuyện phải tính sổ với hắn. Một hướng có những việc đang xảy ra ở trong này, có Râu đỏ và cuộc chiến mà anh ta đang tham gia, có những giọt nước mắt của Corinne, có đôi mắt vô hồn của Nga. Và có cô ấy. Phải, chính cô ấy là tâm điểm của nơi tôi đang hướng tới, đúng vào lúc này khi mà tôi chỉ còn cách mục tiêu của mình một bước chân. Wang là đích đến của một cuộc tranh tài nhưng tự nhiên đã không còn quan trọng nữa với tôi. Việc hắn đang ở đây, ốm thập tử nhất sinh chỉ là một việc bình thường. Một người biến mất khỏi cõi đời này, thế thôi. Như thể điều đã từng hối thúc, đưa tôi đến thành phố này, khiến tôi vào đây để tính sổ với hắn bỗng nhiên biến mất, để lại tôi trong một trạng thái trì trệ.

Tôi vừa thiếp đi thì bị tiếng kẹt cửa đánh thức. Tôi nhìn thấy bóng Quỳnh bước vào trong luồng sáng chói của ánh đèn chiếu vào từ hành lang. Vẻ đẹp của cô ấy bị một nỗi buồn phủ lên, làm mờ đi. Sự đau khổ hiển hiện, sâu thẳm khiến trông cô ấy như khác hẳn đi. Bóng dáng ấy bước vào, nhỏ bé nhưng cũng đầy quyền năng.

Quỳnh cởi đồ rồi co người nép vào cạnh tôi. Một luồng sáng mờ nhạt hắt qua cửa sổ khiến gương mặt cô mờ mờ trong bóng tối. Tôi ngắm nhìn gương mặt tuyệt đẹp, đôi mắt mở to của cô. Quỳnh lại thở dài, những tiếng thở dài lặp đi lặp lại ấy. Mỗi lần như thế cô ấy lại như đang định nói ra điều gì đấy với tôi. Tôi tưởng tượng ra cô sẽ nói về Wang, về tình yêu với hắn, cô sẽ bảo tôi rằng khi nào hắn hồi phục ra viện được, cô cũng sẽ đi. Cô sẽ theo hắn, cuối cùng thì cô cũng sẽ đồng ý làm điều ấy. Và bọn họ sẽ sống cùng nhau.

“Lúc mẹ em qua đời trong một hoàn cảnh chưa bao giờ mọi người hiểu được rõ ràng, em mất cả bố vì ông cũng bỏ đi đâu mất. Thế là 12 tuổi em đã phải vào sống trong trại trẻ mồ côi. Một cơn ác mộng. Ở trong đấy khi những đứa khác biết em từ đâu đến bèn không chơi với em nữa. Bọn nó nhìn em như thể em bị bệnh, là loại cần phải tránh xa. Mỗi khi quay về đấy, thậm chí là lúc sáng sớm trước khi đến trường, em phải làm một loạt những việc không chỉ nhục nhã mà còn cực kỳ vất vả. Nó rút hết sức lực, niềm vui cuộc sống của em. Hai năm sau, em bắt đầu đi chơi với bọn con trai ở khu đấy. Không phải những đứa con nhà tử tế cho lắm, ngược lại là đằng khác. Một thằng chuyên buôn hàng đánh từ các nước Đông Âu về. Bọn em hẹn gặp nhau ở những chỗ khác nhau, thỉnh thoảng nó lại mang cho em thứ quà gì đấy: bút chì màu, xà phòng, búp bê biết nhắm mở đôi mắt xanh lơ tuyệt đẹp, hay mấy quyển truyện trong đấy giấu những thứ đồ không muốn người khác nhìn thấy. Thằng đấy nói rất nhiều, rồi bọn em đi bộ lang thang rất lâu trước khi nó lại đưa em về; nó hôn lên môi em nhẹ nhàng, nụ hôn dài trong trắng của trẻ con, rồi đỡ em trèo qua hàng rào quay về với địa ngục của mình. Em còn cặp kè với một thằng khác nữa, thằng đấy lớn hơn em và muốn đưa em ra khỏi trại trẻ mồ côi. Nó cứ kiên trì dụ dỗ cho đến lúc em xiêu lòng. Thế là mới 14 tuổi, em đã đến ở với nó trong một căn nhà biệt lập ở phía bờ sông bên kia cầu Long Biên. Thằng đấy cũng chưa đến 18 tuổi, nó đi cả ngày chỉ đến đêm mới về ngủ với em vài giờ, sau đó lại lên xe đạp đi sau khi để lại cho em ít tiền để em mua thức ăn và đồ gì đấy em thích. Sau vài tháng em bị bắt về sau khi bố dượng em làm đơn lên công an, và lại phải bắt đầu lại quãng đời bị quăng quật như một bao đồ. Lần này em bị gửi vào Sài Gòn, làm đủ các thứ nghề, chỉ trừ cái nghề mà lão em của bố dượng em định xui em làm. Lão bảo em xinh thế, cho lấy chồng, mỗi một thằng được hưởng thì phí quá. Ở miền Nam hắn còn giới thiệu em với một bà bạn để bà ấy giúp em học cái nghề rất dễ kiếm tiền đấy...” Nghe Quỳnh kể về mình như thế, giọng nói mong manh, thân hình ngay sát cạnh, ruột gan tôi như thắt lại. Mỗi lời của cô như càng khiến tôi đau lòng hơn.

“Em trốn khỏi mấy người bọn họ, lên tàu quay lại Hà Nội. Ông trưởng toa thấy em không có chỗ bèn bảo em vào phòng của ông ý mà nghỉ trong suốt chuyến đi. Ông ta ngắm em như thể một vật gì quý hiếm lắm, nhưng không hề động ngón tay vào người em. Lúc đến nơi ông ý mới bảo chưa gặp đứa con gái nào có cái mùi như mùi của em, cái mùi không thể cưỡng lại được, nên ông ý muốn gặp lại em càng sớm càng tốt. Lúc đấy em vẫn chưa được 18 tuổi. Sau vài tháng phụ bán hàng ngoài chợ cho cô chú em, em lại bỏ nhà đi. Em nghe lời ông trưởng toa kia quay lại Sài Gòn, ông ý giúp em tìm được việc ở một cửa hàng chuyên bán quần áo cho các nghệ sĩ. Em coi công việc đấy như một điềm báo lành của số phận.

Mọi việc yên ổn được một thời gian thì em quen Tuấn, anh ta chính là bố của con gái em. Em chưa bao giờ gặp ai đẹp trai như thế, thậm chí còn hơn cả bố em vì sau này khi già đi cái vẻ Don Juan của bố trông tệ đi nhiều. Em dính bầu rất nhanh, anh ta bảo em cứ giữ cái thai. Em chấp nhận vì tự thấy mình không thể bỏ đứa bé. Từ đấy cuộc đời em càng xuống dốc, càng chất đầy những nỗi khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua. Em chẳng có gì, chẳng có ai, nhưng em lại không thấy mình khốn khổ. Em chịu đựng tất cả: giữ đứa bé, quay lại Hà Nội, đến sống ở nhà mẹ Tuấn, một cái ổ bẩn thỉu với tận mười con người. Bà mẹ thì bị liệt nên thường xuyên phải có người chăm sóc. Bọn họ sống qua ngày bằng việc đi làm chui hay lừa đảo, buôn bán vặt vãnh. Tuấn thì càng ngày càng hay ghen tuông, dữ dằn. Anh ta bắt đầu đánh em, thậm chí là đánh ngay cả trước mặt con gái. “Anh đánh em không phải vì anh xấu tính Quỳnh ạ, không có gì phải ngạc nhiên cả. Bao giờ đàn ông chả phải làm thế để dạy dỗ bọn đàn bà”, rồi trơ trẽn thêm vào “em có muốn lấy anh không hả kho báu của anh?”

Quỳnh lại cười, nụ cười cay đắng. “Em trốn khỏi đấy. Nhưng lần này em còn con nên mọi việc không đơn giản. Trong số những người họ hàng của cả hai đời chồng của mẹ em, may mà có một bác đã giúp đỡ hai mẹ con. Bác ấy làm thợ đúc đồng trong phố cổ, một người nhỏ con, ít nói, anh họ xa của mẹ em. Hai vợ chồng bác sống ở tầng trên cửa hàng nhỏ của mình, con cái thì đều đã lớn và ra ở riêng cả. Em đã sống yên bình với hai bác được đến mấy năm, vừa nuôi dạy cái Hạnh, con gái em làm việc nọ việc kia cho đến khi em vào làm việc trong này.”

Tôi vuốt ve tóc Quỳnh, cô ấy vẫn nằm nguyên như thế, như đang cố để nhớ lại những mảnh nhỏ, những chương trong ký ức của mình. Lại một hơi thở sâu nữa. “Trước khi gặp Wang, em đã không để ai động vào người mình đến bảy năm trời. Vì trước đấy em đã có chuyện không hay ho gì với đàn ông. Lần đấy có người phải lòng em trong khi em đang yêu một người khác. Em đã kệ cho anh ta tán tỉnh, một nhà thơ hàng ngày chỉ ngắm trời cao hàng tiếng đồng hồ rồi bảo anh ta viết để thấy mình nhẹ nhõm như cánh chim trời. Anh ta đâm đầu yêu em dù bà mẹ vốn biết cách bói, đã bảo anh ta phải tránh xa em. Em thì đã có đủ thứ để lo nghĩ, công việc, con gái em, làm sao để hai mẹ con sống được, nên em cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ định vui vẻ, thay đổi không khí một chút. Người yêu em ghen, nhưng em không nghĩ là lại có thể xảy ra chuyện gì tồi tệ. Cho đến một buổi tối người yêu em đột nhiên không kiềm chế được lao vào đánh anh kia đến mức nhà thơ tội nghiệp bị liệt và gần như không nói được nữa. Mẹ anh ta cấm không cho em đến bệnh viện thăm. Một thời gian sau em tìm đến nhà đấy vì muốn gặp lại anh ta, muốn cho anh ta nhìn thấy em, muốn gần gũi an ủi anh ta. Nhìn thấy em anh ta xúc động lắm, nhưng em chỉ vừa kịp cầm tay anh ta âu yếm vuốt ve thì bà mẹ từ đâu về nhảy bổ vào em như một con ác là, túm lấy em lôi ra cửa rồi đẩy em xuống cầu thang; em ngã dúi dụi trong khi bà ta thốt ra những lời kinh khủng. Những lời đấy trút xuống em như một lời nguyền độc địa, như một án phạt trong khi em nằm thất thần dưới chân cầu thang.”

Quỳnh ngừng lời, nín thở, sự im lặng bao trùm nặng nề như những ký ức cô đang kể. “Cút đi con đáng nguyền rủa kia, rồi mày sẽ phải trả giá. Vẻ đẹp của mày chỉ làm hại những người đàn ông mày gặp, nhưng mày chỉ còn hại người được một lần nữa thôi. Lần tới thằng nọ sẽ giết thằng kia, rồi mọi chuyện sẽ kết thúc.”

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.