Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9. Thỏa Thuận
9. Thỏa Thuận

❊ ❊ ❊

Giờ này mà trời đã lại ẩm rồi...

Chị có khó chịu không? Hay là mình đi vào trong nhà? 

TÔI ỔN, CẢM ƠN ANH.

Được rồi. Tôi hỏi chị mấy câu được không?

THỎA THUẬN LÀ ANH NÓI CÒN TÔI NGHE MÀ. Thỏa thuận!

Chị làm tôi nhớ đến một anh bạn từ thời đại học, anh ấy học để thành thẩm phán. Anh ta rất thích dùng giọng đe dọa nhắc đi nhắc lại với tôi một câu tiếng La tinh, ngón tay trỏ thẳng vào tôi, Pacta sunt servanda! Thỏa thuận phải được tôn trọng. Tôi vẫn còn hình dung ra ngón tay của anh ta đưa lên trước khi cất lời mỗi khi tôi đề nghị điều gì kiểu như cuối tuần ở lại thành phố thay vì lên núi chơi như đã định. Các thỏa thuận!

Nhưng mà chị có lý.

Chúng ta đã có một thỏa thuận.

Khi viết câu đầu tiên lên tấm bảng chị đã đưa ra một đề xuất. Và khi tôi bắt đầu kể nghĩa là tôi chấp thuận đề xuất đó. Một thỏa thuận với một điều đơn giản.

Điều một và là điều duy nhất: một Nhu cầu gặp một Tấm lòng. 

Không còn gì khác.

Không có điều kiện gì, không có các điều khoản, không thời hạn, không phạt. Không chữ ký, không số lưu trữ. Không ngày tháng có hiệu lực.

Thỏa thuận có một không hai.

Vậy mà cũng như khi tôi nhìn thấy tấm bảng con của chị chìa cho tôi, khi tôi đọc những dòng chị viết, tôi không thấy lo ngại gì.

TÔI CÂM NHƯNG TÔI CÓ THỂ NGHE. MÀ ANH THÌ CẦN NÓI.

Trước cử chỉ đấy, phải nói thật là tôi không để ý nhiều đến chị. Tôi ngồi ở dưới cái vòm chỉ cách chị vài mét, nhưng tôi mải mê nhìn đường chân trời vô tận ngoài kia đến mức chị còn trở nên vô hình hơn cả cái đường chân trời ấy...

Nếu ngày hôm sau ai đó bảo tôi tả lại chị, chắc tôi đã không thể đưa ra chi tiết cụ thể nào.

Một phụ nữ. Người ở đây? Người nước ngoài? Chắc là người châu Á. Trẻ, đứng tuổi, già? Già thì không phải nhưng tôi cũng không biết là trẻ hay đứng tuổi. Ăn mặc thế nào? Hiện đại hay kiểu truyền thống? Tôi nghĩ là quần áo bình thường, tối màu. Trông vui vẻ hay buồn bã, lo lắng? Tôi không biết.

Nhưng có một điều tôi chắc: người đấy quan sát tôi.

Chị đã nhìn tôi rất kín đáo, nhưng có một cái gì đấy trong cách chị lặng lẽ quan sát tôi. Mà tôi thì không nhầm về chuyện đấy.

Trong vài giây ít ỏi khi tôi nhận ra cử chỉ của chị và đọc được cái câu chị viết trên tấm bảng, khi tôi đến gần cái bàn nhỏ chỗ chị ngồi, đầu óc tôi đã tiến hành phân tích một loạt các dữ liệu. Chỉ là cái thói quen cũ đã từng giúp tôi trong nhiều dịp. Dữ liệu phân tích cho tôi những chỉ dẫn cơ bản nhưng rất có ích mỗi khi tôi gặp một người lạ hay đối mặt với hoàn cảnh mới.

Nhưng với chị thì điều ấy không cần thiết. Trong cái nhìn và cử chỉ ấy của chị đã có đủ những gì cần thiết.

Chính cái lúc mà tôi nói tôi sắp về phòng mình, và đến hôm sau nếu chị đồng ý tôi sẽ nhận lời mời của chị là lúc tôi đã ký thỏa thuận.

Tôi không để ý lắm. Nhưng mọi việc là như thế. Một thỏa thuận hay ho đấy chứ, với một điều khoản duy nhất. Chị có thấy thế không?

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.