Tôi đi lên cầu thang đến Phòng cấp cứu, bước hai bậc một lúc. Một kẻ giết người điên loạn có thể đang lảng vảng trong bệnh viện và bây giờ là cơ hội tốt nhất để tôi tóm lấy hắn.
Tôi giơ phù hiệu cho người y tá đang đứng bên ngoài Phòng cấp cứu và nhìn vào mặt khi cô ấy gọi trên loa danh sách những bác sĩ phải đến Phòng cấp cứu.
Bác sĩ Daniel Wassel xuất hiện sau vài phút. Anh ta gầy gò, chừng 30 tuổi, mũi hẹp, dài, mắt có vành đỏ và trông buồn ngủ.
Tôi tự giới thiệu, rồi nói với anh ta là tôi đang điều tra và cần danh sách của tất cả những người có mặt khi bệnh nhân tên là Anthony Ruffio được kiểm tra để đưa vào Phòng cấp cứu sau khi phẫu thuật.
Và tôi nói vói anh ta là tôi muốn được nhìn thấy xác của Ruffio ngay bây giờ.
Vị bác sĩ trở nên tỉnh táo, cặp mắt buồn ngủ của anh ta mở rộng, rũ hết trạng thái lờ đờ, mê mệt. “Tôi không hiểu, thưa Trung úy. Tại sao cảnh sát lại quan tâm đến cái chết của bệnh nhân ?”
“Bởi vì, bây giờ tôi gọi đây là một cái chết khả nghi”.
“Cô lầm rồi đấy. Tôi chẳng tin điều này’, anh ta nói.
Bác sĩ Wassel mở chiếc cửa kéo bước vào căn phòng tối, bật công tắc đèn lên. Ánh đèn huỳnh quang chiếu sáng rực.
Mắt tôi hướng thẳng về phía cái xác.
Tôi thấy rùng mình khi mở tấm vải che mặt cái xác.
Khuôn mặt Ruffio trông tổn thương như thể ông ta phải chịu một sự tấn công mạnh vậy. Miệng mở, da bủng, gần như mờ nhạt.
Có máu khô chảy quanh mũi và vẫn còn vết dính của băng keo quanh miệng nơi kẹp máy hô hấp nhân tạo.
Kéo tấm vải che xuống nhiều hơn, tôi thấy vết mổ vẫn còn mới và trông rất đáng sợ, một đường chỉ khâu từ xương ức đến rốn.
Tôi phủ lại xác nạn nhân, kéo lên qua tóc ông ta.
Khi tôi quay đi, tôi thấy một cặp cúc hình y hiệu nhắc tôi nhớ tới bảng điều khiển các thiết bị điện tử bên chiếc giường. Tôi đứng giữa những cái nút và bác sĩ Wassel.
“Bây giờ thì căn phòng này bị niêm phong, không ai được vào dù là nhân viên của bệnh viện”, tôi nói. “ Người của phòng pháp y sẽ đến đây trong giây lát, và ngay khi họ làm xong việc, phòng pháp y sẽ chuyển Ruffio đến nhà xác của thành phố”.
“Tôi phải nói với người phụ trách ở đây”.
“Hãy đi đi, bác sĩ”.
Tôi lấy chiếc găng tay cao su và phong thư làm bằng giấy đục mờ không thấm mỡ từ trong túi áo jacket, nhặt hết những cái cúc trước khi chúng biến mất. Tôi gọi cho Đội điều tra trọng án, tìm địa chỉ những nhà tội phạm học đang trực ca đêm và nói họ phải đến đây ngay bây giờ. Tôi gọi Jacobi, bắt ông phải ra khỏi giường ngủ.
Trong khi đợi mọi người đến giúp đỡ, tôi tiếp tục với vụ điều tra. Việc này giống như lái một chiếc xuồng máy ngược dòng trên biển có gió mạnh vậy.
Tôi lại giơ phù hiệu ra lần nữa, gây phiền nhiễu bằng những câu hỏi cung, làm những vị bác sĩ, hộ lý, y tá và người phục vụ phát cáu. Tôi hỏi: “Anh ở đâu khi Anthony Ruffio được nhận vào Bệnh viện thành phố ?”
“Anh ở đâu khi ông ta chết ?”
Suốt buổi thẩm vấn, tôi quan sát cử chỉ, giọng nói có thể mang tới một dấu hiệu hay nói ra được kẻ giết người.
Tôi chẳng tìm được một chút gợi ý nào cả, hoàn toàn không.